Chương 47: Ngươi xảy ra mâu thuẫn với người chị họ nào đó

Có người thấy cô ấy liền khen cô ấy xinh đẹp. Nhưng cô ấy lại chỉ vào Du Ấu Yểu nói em gái mình còn xinh đẹp hơn. Đợi đến khi người đó nghiêm túc nhìn Du Ấu Yểu, lộ ra vẻ “hình như đúng là vậy” thì cô ấy sẽ nở nụ cười rất tự hào.

Du Ấu Yểu ăn xong mấy miếng đồ ngọt thì đặt thìa xuống, cảm thấy ngọt quá không thích. Nhưng nãy giờ bé đã quan sát một hồi lâu, không phát hiện ra bất cứ điều gì có thể gây ra mâu thuẫn cả.

Chẳng lẽ nhầm rồi, không phải chị cả ư?

Cũng đúng, theo lời 778, anh họ gây ra mâu thuẫn là Du Nguyên Bạch ít quen thuộc nhất, có lẽ chị họ cũng là người ít quen thuộc nhất.

778 liền phát ra một tiếng cười khẩy.

Cuối tuần kết thúc.

Trước khi rời nhà, Du Kim Ca còn chuyển cho Du Ấu Yểu một khoản tiền tiêu vặt, thân mật véo má Du Ấu Yểu: “Ấu Ấu, cầm lấy mua những thứ em thích, nhưng không được tiêu xài hoang phí đâu. Gặp chuyện gì ở trường mà giải quyết không được thì gọi điện cho chị.”

Du Ấu Yểu ngoan ngoãn gật đầu, tiễn Du Kim Ca rời đi, sau đó quay người trở về phòng mình.

Bé có một phòng chứa đồ riêng, bên trong bày đầy những thứ Du Kim Ca tặng. Lượn một vòng, bé chọn một con búp bê kỳ cục mang về giường. Bé vốn thích những thứ kỳ quái mà.

Một tuần mới đến, trường mẫu giáo tổ chức một hoạt động nghiên cứu dã ngoại ngoài trời. Nói văn vẻ là bồi dưỡng khả năng thực hành, giúp trẻ học cách bảo vệ thiên nhiên.

Nhưng thực chất là trồng cây ở nông trại. Lại còn là nông trại được mở riêng để phục vụ cho các học sinh con nhà giàu có, quyền quý này.

Vấn đề đầu tiên Du Ấu Yểu gặp phải là chia nhóm. Cả lớp có 25 học sinh, mỗi nhóm 3 người. Mà bé chỉ quen Khuông Tư Diểu.

Những đứa trẻ khác đã đi tìm bạn bè quen biết để lập nhóm. Bé thì chỉ ngồi trên ghế bất động. Tìm bạn bè gì chứ, dù sao thì cũng sẽ có một đội thôi.

Không lâu sau, 7 đội dần hình thành, còn lại bốn người chưa lập được đội. Có hai người đã đi cùng nhau, nhìn Khuông Tư Diểu còn lại rồi lại nhìn Du Ấu Yểu, theo phản xạ muốn chọn Khuông Tư Diểu.

Người kia là ai vậy, không có ấn tượng gì, hình như là nhà họ Du… Khoan đã, nhà họ Du?

“Du, Du Ấu Yểu? Cậu vào nhóm bọn mình đi, chúng ta lập thành một đội.”

Du Ấu Yểu liếc nhìn hai người, nhíu mày ghét bỏ.

Êu, hai người này một người là quái vật mít ướt, một người là quái vật hếch mũi, bé không thèm cùng nhóm với họ đâu.

Sau đó bé liền nắm tay Khuông Tư Diểu: “Hai đứa mình một đội.”

Giáo viên chủ nhiệm: … Em là người nhà họ Du, nghe lời em vậy.

Đến ngày xuất phát, trường mẫu giáo thuê xe đi. Vài chiếc xe buýt lớn chở những đứa trẻ đi đến nông trại đã chọn.

Du Ấu Yểu vốn nghĩ việc bé và Khuông Tư Diểu lập thành một đội hai người đã là quá ngông cuồng rồi, không ngờ còn có người ngông cuồng hơn.

Đứa nhỏ cà rốt Kỳ Lâm của lớp bên cạnh lựa chọn tự mình trồng cây, còn tuyên bố một mình nó cũng có thể giành được chiến thắng.