Chương 45: Ngươi xảy ra mâu thuẫn với người chị họ nào đó

Du Ấu Yểu đặt sách xuống, đảo mắt một vòng.

Du Nguyên Bạch nghĩ Du Ấu Yểu đang lo lắng về kỳ thi lên cấp, dịu dàng xoa đầu Du Ấu Yểu… Hình như người lớn rất thích làm vậy. Bây giờ cậu làm thử, quả nhiên cảm giác rất đã.

“Đừng sợ, anh sẽ giúp em.”

Chỉ là một môn ngoại ngữ thôi, Du Nguyên Bạch nghĩ dù là gỗ mục, cậu cũng có thể khắc hoa lên cho Du Ấu Yểu.

Du Ấu Yểu lắc đầu: “Nhưng lần trước anh còn bảo em mời gia sư ngoại ngữ cơ mà.”

Du Nguyên Bạch rụt tay lại. Bởi vì lần trước họ còn chưa thân thiết, cậu nghĩ Du Ấu Yểu chỉ là trêu chọc cậu thôi.

Không khỏi nhớ lại những lời Đỗ Văn Tâm nói với cậu khi được gọi đi bôi thuốc sau trận đánh nhau kia.

“Ấu Ấu còn biết bảo vệ con, vì cháu là anh trai của nó, là người thân của nó. Cho nên, tấm lòng chúng ta muốn bảo vệ cháu cũng như vậy.”

“Cháu quá hiểu chuyện, thành ra cuối cùng chính cháu phải chịu thiệt thòi. Còn chúng ta, những người làm bậc phụ huynh không được tận tâm, lại hoàn toàn không hay biết. Cháu thật sự đối xử với chúng ta quá tốt rồi.”

Mỗi khi nhớ đến câu “Cháu thật sự đối xử với chúng ta quá tốt rồi”, Du Nguyên Bạch đều cảm thấy kinh ngạc. Đỗ Văn Tâm đã đi ngược lại với lẽ thường, nhưng lại nói trúng tâm can của cậu.

“Cha mẹ có trách nhiệm của cha mẹ. Nếu cha mẹ không làm tròn trách nhiệm, cháu hà tất phải hết lòng đối tốt với chúng ta? Tình yêu là đến từ hai phía, Nguyên Bạch à! Cháu không thể chỉ yêu chúng ta mà không yêu chính mình. Nếu chúng ta làm chưa đủ tốt, cháu hãy yêu bản thân mình nhiều hơn một chút, ít nghĩ cho chúng ta lại. Và nếu chúng ta làm tốt, con hãy trao lại tình yêu tương xứng.”

Du Nguyên Bạch khác với những đứa cháu khác. Không thể dùng cùng một phương pháp giáo dục để dạy dỗ. Bởi vì ngay từ đầu, cậu là người nhận được ít nhất. Người nhận được ít nhất lại là người hiểu chuyện nhất, Đỗ Văn Tâm cũng cảm thấy bất công thay thằng bé.

Thật ra Du Nguyên Bạch không hoàn toàn hiểu được ý nghĩa của những lời này. Điều duy nhất cậu hiểu là “tình yêu là đến từ hai phía”.

Ấu Yểu không nhận được lợi ích gì từ cậu, nhưng lại sẵn lòng bảo vệ cậu bằng cả tấm lòng.

Cho nên cậu cũng sẽ đối tốt với Ấu Yểu.

Từ ngày đó, Du Ấu Yểu bắt đầu “con đường học vấn” của mình. Mỗi ngày tan học đều chui vào Minh Nguyệt Cư, học ngoại ngữ với Du Nguyên Bạch.

Du Nguyên Bạch hiểu biết rộng, thỉnh thoảng còn nhồi nhét thêm kiến thức khác cho Du Ấu Yểu.

Cuối tuần, hai đứa trẻ của nhà bác cả đang học ở trường nội trú cũng về nhà. Du Nhuận Trạch mang đồ chơi về cho Du Tử Trạc và Du Ấu Yểu. Trong nhà chỉ còn hai đứa này thích chơi những món đồ chơi trẻ con đó thôi.

Trong số họ hàng, ấn tượng của Du Ấu Yểu đối với nhà bác cả là sâu sắc nhất.

Ba đứa con của bác cả, trừ Du Nhuận Trạch ra thì bé đều quen. Du Tử Trạc là vì lớn lên cùng nhau ở Thu Minh Cư. Còn Du Kim Ca…

Lúc này ở Thu Minh Cư, Du Ấu Yểu đang được Du Kim Ca ôm trong lòng ăn bánh mochi.