“Lần trước anh Nguyên Bạch bị Kỳ Xuyên bắt nạt, chị đã xử lý Kỳ Xuyên rồi.” Kỳ Xuyên chính là tên mặc áo khoác đen.
Con cái nhà họ Du có lộ trình học tập cố định, tiểu học đều học chung một trường, chỉ khác khối và khác lớp thôi.
Sau sự việc đánh nhau, Du Tư Lan mới biết Du Nguyên Bạch ở lớp sống không được tốt. Về trường cô bé liền bắt đầu dò hỏi.
Cô bé lớn hơn Du Nguyên Bạch, thân là chị gái, Du Ấu Yểu còn biết bảo vệ Du Nguyên Bạch, cô bé đương nhiên cũng vậy.
Khoảng thời gian này, cô bé cứ rình Kỳ Xuyên để tìm cơ hội xử lý nó, khiến Kỳ Xuyên khổ không tả xiết.
Khác với Kỳ Lâm hay mách lẻo, Kỳ Xuyên rất sĩ diện, bị con gái dạy dỗ mà đánh không lại, nó cũng ngại không dám về mách phụ huynh. Mà dù có mách bố mẹ nó cũng ngại nghe nữa.
Bây giờ đừng nói là tìm Du Nguyên Bạch gây sự, tự lo thân nó còn chưa xong nữa là.
“Vậy tại sao anh ta lại bắt nạt anh Nguyên Bạch vậy ạ?”
Minh Nguyệt Cư.
Du Ấu Yểu cầm cuốn sổ tiếng Anh nhỏ nghiêng người ngồi trên ghế, còn Du Nguyên Bạch thì đang hướng dẫn bên cạnh.
Đối với câu hỏi của Du Ấu Yểu, Du Nguyên Bạch cũng không hiểu rõ lắm: “Lúc đầu nó cũng có đưa cành ô liu cho anh, nhưng bọn chúng đã quen thói cậy quyền bắt nạt người khác, nên anh không thèm để ý đến. Có lẽ nó thấy mất mặt, nên mới nhắm vào anh.”
Chúng nói Du Nguyên Bạch giả tạo, thực ra là vì thấy Du Nguyên Bạch có gia thế như vậy mà vẫn ngoan ngoãn nghe lời giáo viên, lại hết sức lạnh nhạt với bọn chúng, tạo nên cảm giác “hai mặt”.
Du Nguyên Bạch nói xong, Du Ấu Yểu im lặng một lúc lâu.
Cậu lấy làm lạ: “Sao thế?”
Kết quả Du Ấu Yểu hỏi: “Cành ô liu là gì vậy ạ, có ăn được không anh?”
Du Nguyên Bạch: … Quên mất cô em gái này có vốn từ vựng không đủ.
“Không có gì, tóm lại là anh sẽ không bị bọn họ bắt nạt nữa đâu.”
Ồ ồ, Du Ấu Yểu cười thật tươi. Anh Nguyên Bạch không bị bắt nạt nữa, chuyện tốt, chuyện tốt mà.
Du Nguyên Bạch: “Học kỳ sau anh chuẩn bị nhảy lớp, sẽ không học cùng lớp với Kỳ Xuyên nữa.”
Nụ cười của Du Ấu Yểu cứng lại.
???
Như có sét đánh ngang tai. Bé còn đang chật vật với việc vào lớp một mà anh họ đã nhảy lớp rồi?
Du Ấu Yểu hiểu “nhảy lớp” là gì.
Chị họ cả Du Kim Ca đã từng nhảy lớp, nghe nói sang năm còn tham gia kỳ thi đại học gì đó, tóm lại là một kỳ thi rất quan trọng. Cả nhà chỉ có mỗi bé là ngu ngốc một cách hoàn chỉnh mà thôi.
Du Ấu Yểu không khỏi có chút thất vọng.
778 nhân lúc hỗn loạn nhảy ra: [Lần trước ngươi đã tránh được một kiếp, nhưng thì sao chứ? Ngươi nhìn xem, ngươi vẫn là kẻ lập dị trong gia đình này thôi!]
[Nhà họ Du không có ai ngu như ngươi đâu!]
Du Ấu Yểu: ?
Nếu bé nhớ không lầm, theo lời 778 nói thì “sự thông minh” của bé đã bị lấy đi rồi?
[Đúng vậy!] Thấy cơ hội đến, 778 dịu giọng: [Cho nên ngươi mới trở nên ngốc nghếch như vậy. Chỉ cần liên kết với ta, ngươi sẽ lấy lại được “sự thông minh” đó.]
Bao giờ lấy lại được, có kịp kỳ thi vào lớp một không?
778: … [Chậm nhất… Cũng khoảng mười, hai mươi năm nữa.]