Chương 43: Ấu Yểu ăn bánh

Thực ra còn phải có đầu óc, nhưng Du Ấu Yểu thì… Thôi không nhắc đến.

Du Ấu Yểu nghe xong suy ngẫm vài giây, thành tâm hỏi: “Mẹ ơi, con có hai thứ này không?” Phó Kỳ Ngọc lộ ra vẻ tiếc nuối: “Cục cưng, con không có.”

Du Ấu Yểu sốt ruột: “Con có tiền! Tiền tiêu vặt của con, tiền mừng tuổi nữa…”

“Không đủ.” Phó Kỳ Ngọc lắc đầu: “Quá ít.”

“Vậy phải làm sao ạ?”

“Đúng vậy, phải làm sao.” Phó Kỳ Ngọc không giải thích thêm: “Ấu Yểu phải học tập tốt, gặp chuyện phải suy nghĩ nhiều hơn. Khi con lớn dần, tự khắc những vấn đề này sẽ có câu trả lời thôi.”

“Nhưng có một điều mẹ có thể nói với con. Đó là ít nhất đánh nhau sẽ không cho con câu trả lời đâu.”

Du Ấu Yểu lại bắt đầu nhíu đôi lông mày nhỏ. Xong rồi, không hiểu, chẳng lẽ thật sự là học quá kém sao?

“Khả năng nói tiếng Anh của con luyện tập đến đâu rồi?”

“Haha, cảm ơn mẹ.” Du Ấu Yểu lập tức ném chuyện vừa rồi ra sau đầu, chui cả người vào chăn. Đầu bị chăn trùm kín, chỉ lộ mông ra bên ngoài: “Con đi ngủ đây, chúc mẹ ngủ ngon.”

Phó Kỳ Ngọc “Hửm?” một tiếng, mang ý đe dọa: “Không vào được trường tiểu học mà các anh chị con đang học thì tiền tiêu vặt sẽ mất đấy.”

Du Ấu Yểu: Hu hu.

Trường tiểu học đáng ghét, tại sao phải có ngưỡng cửa đầu vào cơ chứ!



Du Ấu Yểu đã trải qua một cuộc sống như Hoàng Đế.

Vì sự việc đánh nhau lần thứ hai, những lời bé la hét trên bàn ăn khiến mọi người nhà họ Du đều cho rằng gia đình đã quá lơ là bé, dẫn đến việc gặp chuyện bé chỉ nghĩ đến việc tự mình xông lên mà không tìm người nhà giải quyết. Nói cho cùng cũng là lỗi của người nhà, đã không cho bé đủ sự tự tin để làm chỗ dựa.

Không chỉ Du An Hạo và Phó Kỳ Ngọc xin lỗi bé, mà cả Du Hoa Mậu và Đỗ Văn Tâm cũng đến xin lỗi.

Du Ấu Yểu là do họ trông nom từ nhỏ, đương nhiên họ có trách nhiệm không thể chối bỏ.

Trong lòng mang theo cảm giác áy náy, nhất thời không biết bù đắp thế nào, chỉ có thể thể hiện bằng vật chất.

Du An Hạo ra khỏi từ đường liền bắt tay vào việc.

Một thời gian sau anh đưa cho Du Ấu Yểu một bản hợp đồng: “Ấu Ấu à, không phải con thích nuôi heo sao? Bố mở cho con một trang trại chăn nuôi, đứng tên con luôn. Sau này Ấu Ấu không bao giờ thiếu thịt ăn nữa.”

Đương nhiên, đó là chuyện của sau này. Hiện tại, có thể nói Du Ấu Yểu là “Cơm bưng nước rót, người hầu kẻ hạ”.

Mỗi bữa ăn, mọi người đều chờ bé động đũa trước, đến ông nội cũng phải xếp sau. Tuy nhiên, ít nhiều Du Ấu Yểu cũng biết điều, không làm ra chuyện đảo ngược trời đất đó.

Ngoài ra, Du Tư Lan của nhà bác hai cũng chạy đến an ủi Du Ấu Yểu: “Có phải thường xuyên có người bắt nạt em không? Đừng sợ, em nói cho chị biết là ai đi, chị sẽ giúp em giải quyết!”

Du Tư Lan là con gái độc nhất của nhà bác hai, năm nay 8 tuổi, có thể nói là một nàng công hết sức kiêu ngạo.

Ở bên ngoài thì thích ngẩng đầu nhìn người, vẻ mặt có phần lạnh lùng, khiến mọi người xung quanh đều thấy khó gần.

Nhưng đối với em trai em gái, cô bé lại hết sức bảo vệ.