Sao vậy, bị con gái chọc tức đến bật cười à?
“Cái tính thù dai này, cũng khá giống mình đấy chứ.” Ai ngờ Du An Hạo lại nói câu này.
Nhớ lại màn “trả thù” vừa rồi của cô con gái nhỏ, anh không nhịn được mà cười toe toét.
Ôi, Du An Kình và Du An Phức ghét bỏ quay mặt đi, không thèm nhìn thêm một cái.
Nó là người cuồng ngược thì phải?
“Nhưng đứa trẻ Ấu Yểu này quả thực không giống ai.”
Đổi lại là những đứa trẻ khác, có đứa nào dám đến từ đường xem chuyện mất mặt của họ đâu. Tất cả đều ngoan ngoãn ở nhà không dám hó hé tiếng nào. Nhiều năm rồi, chỉ có Ấu Yểu là táo bạo như vậy thôi.
Từ đường lại chìm vào im lặng. Một lúc sau, có người cảm thán: “Tên An Minh này, không biết bao giờ mới về nữa.”
Du An Minh không về, cũng chỉ có ba người họ quỳ ở từ đường.
Du Ấu Yểu đang rất vui, còn nhảy chân sáo quay về Thanh Tuyền Cư.
Phó Kỳ Ngọc đã đợi sẵn trong phòng. Thấy khóe miệng Du Ấu Yểu còn dính dầu, không khỏi cười hỏi: “Lại đi quậy ở đâu về thế?”
“Con đi xem mấy con heo nhỏ của con ở sau núi.” Du Ấu Yểu ngoan ngoãn trả lời.
Chuyện nuôi thú cưng là do Du An Hạo đã hứa với bé, nên dù thú cưng này là heo cũng phải cắn răng chấp nhận, mở một chuồng heo ở sau núi cho bé.
Du An Hạo mua cho bé hai con, cộng thêm bác cả tặng hai con, cho nên chuồng heo có tổng cộng bốn con.
Ở biệt thự, ngoài việc Du Ấu Yểu thỉnh thoảng đi thăm heo con, người trong bếp cũng thường xuyên đến. Chỉ chờ nuôi béo rồi gϊếŧ thịt… Chẳng phải điều kiện tiên quyết là Du Ấu Yểu phải đồng ý.
Mà những cô chủ cậu chủ này nghĩ gì họ đâu hiểu được. Lỡ đâu bé muốn chăm sóc những con heo này đến già thì sao. Dù gì chúng cũng là thú cưng mà.
“Rồi sao nữa?” Phó Kỳ Ngọc tiếp tục hỏi.
Mắt Du Ấu Yểu đảo một vòng: “Rồi đi xem bố.”
“Bố khỏe lắm, có thể nhịn đói thêm một ngày nữa đó ạ!”
Phụt, Phó Kỳ Ngọc nén cười, lau sạch miệng cho Du Ấu Yểu rồi dẫn bé đi rửa mặt.
Vết thương trên người và mặt cần phải bôi thuốc. Tắm xong đặt bé lên giường, Phó Kỳ Ngọc lấy thuốc mỡ ra.
Vừa bôi vừa hỏi bâng quơ: “Ấu Yểu có đau không?”
Du Ấu Yểu nhe răng nhếch mép: “Đau ạ.”
“Chẳng lẽ sau này hễ bị khıêυ khí©h là con lại xông lên đánh nhau à?”
Du Ấu Yểu cảm thấy mẹ bé muốn giáo dục mình, bèn nheo mắt lại: “Mẹ gặp chuyện như vậy sẽ làm thế nào ạ?” Không đánh nhau thì làm gì được chứ.
Phó Kỳ Ngọc mang vẻ mặt bình tĩnh: “Ồ, mẹ toàn nói với họ “Trời lạnh rồi, nên phá sản thôi”.”
Cái gì vậy chứ? Du Ấu Yểu chưa học từ này, không nắm rõ ý nghĩa.
Thấy Du Ấu Yểu bối rối, Phó Kỳ Ngọc giải thích thêm: “Đại khái là, người mà con ghét không thể xuất hiện trước mặt con nữa. Mỗi khi con gặp họ, họ chỉ có thể chạy trối chết, không dám gây ra chút khó chịu nào cho con.”
Còn có chuyện tốt như vậy sao? Du Ấu Yểu lập tức phấn chấn tinh thần: “Vậy, vậy, làm thế nào để họ “Trời lạnh rồi, nên phá sản thôi”?”
Phó Kỳ Ngọc: “Ít nhất phải có hai thứ.”
“Một là tiền, hai là quyền.”