Chương 41: Ấu Yểu ăn bánh

Bé lẹt xẹt mang dép lê bước vào.

Trong từ đường, ba bóng người đang xếp thành một hàng, quỳ rất ngay ngắn.

Wow, bé vừa cảm thán trong lòng, vừa nhai bánh nhóp nhép.

Sau khi chuyện buổi sáng kết thúc, ông nội đã nổi trận lôi đình, mắng cho mấy người họ một trận. Lúc đó không nói gì nhiều, đợi đến tối sau khi tan làm thì trực tiếp ném họ vào từ đường.

Thật đáng thương, mấy người họ không hề có sự chuẩn bị tâm lý. Lớn đến từng này rồi, ai có ngờ phạm lỗi còn phải quỳ từ đường như hồi bé đâu chứ.

“Bố có đói không ạ?” Du Ấu Yểu đi đến bên cạnh người quỳ cuối cùng, miệng không ngừng nhai.

Chiếc bánh được bọc hết lớp này đến lớp khác, lớp vỏ giòn tan mặn thơm, bên trong toàn là thịt. Tay nghề của đầu bếp của biệt thự quả không tầm thường, món ăn thông thường đến tay ông cũng có thể hấp dẫn đến lạ thường.

Mùi thơm nhẹ nhàng bay đến mũi Du An Hạo.

Anh hít hít mũi: “Ấu Yểu đến đưa đồ ăn cho bố à?”

Không, Du Ấu Yểu lắc đầu: “Chỉ là cho bố xem thôi.”

Hai người còn lại khẽ nghiêng người, sợ không nhịn được sẽ phì cười.

Đứa bé con này rõ ràng vẫn đang ghi thù. Hôm qua lúc bé bị bỏ đói, Du An Hạo cũng đã “tiếp tay cho kẻ xấu”. Hôm nay đến lượt Du An Hạo bị bỏ đói, chẳng phải đến để xem trò cười của anh.

Du An Hạo cũng đã hiểu ra, ngại quá hóa giận: “Bố là bố của con đấy!” Rồi lại nhìn sang hai người bên cạnh: “Chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân thôi. Anh cả, đừng tưởng em không nghe thấy bụng anh đang kêu la ầm ĩ.”

Du An Kình chối bay chối biến: “Đừng vu oan cho anh, bụng anh không có kêu.” Nói xong vẫn còn thấy khó chịu.

Chiếc bánh Du Ấu Yểu ăn thơm quá. Buổi trưa anh ấy ăn qua loa hai miếng, buổi chiều bận rộn đủ thứ nên đã đói từ lâu. Lúc này nước bọt trong miệng đã tự động tiết ra.

“Khụ, Ấu Yểu à! Cháu về đi, đây không phải chỗ cháu nên đến đâu. Về nhà làm bài tập, xem TV cũng được.” Mấy người họ còn đang quỳ, Du Ấu Yểu đứng đây nhìn làm họ thấy mất mặt quá.

Ồ, Du Ấu Yểu nuốt miếng bánh cuối cùng rồi lấy khăn giấy lau tay: “Cháu đi ngay đây ạ.”

Nhưng trước khi đi, bé lại đọc cho bố nghe một loạt tên các món ăn tối nay. Để bố bé hiểu rõ những món đó ngon đến mức nào, Du Ấu Yểu còn miêu tả từng món một, từ mùi thơm, nguyên liệu, đến hương vị khi ăn vào miệng, mô tả sống động như thật vậy.

Không ngờ, đây là lần đầu tiên bé sử dụng được nhiều từ vựng đến vậy.

Nghe đến cuối cùng Du An Hạo không dám mở miệng, sợ vừa nói nước bọt sẽ chảy ra. Anh thực sự đói lắm rồi.

“Du Ấu Yểu, con chờ đấy.” Anh “hung dữ” đe dọa: “Đợi bố ra ngoài sẽ xử lý con.”

“Lêu lêu.” Du Ấu Yểu làm một khuôn mặt quỷ rồi chạy ra khỏi từ đường, để lại ba người lớn ở đó hồi tưởng.

“Bố chắc chắn là cố ý.” Du An Phức lẩm bẩm: “Tối nay có món em thích ăn.”

“Cũng có món anh thích.” Du An Kình +1.

Du An Hạo: …

Không biết nói gì, một lúc sau tự dưng anh cười phá lên, khiến hai người kia đồng loạt nhìn sang.