Chương 40: Ai mới là phụ huynh vô trách nhiệm

“Thằng tư, không phải anh trách gì em! Nhưng em có ba đứa con, không thể quá thiên vị được. Em xem Ấu Yểu tủi thân đến mức nào rồi.” Du An Kình cau mày: “Em quá vô trách nhiệm rồi.”

Du An Hạo vừa thấy Du Ấu Yểu khóc đã bắt đầu hoảng sợ. Lúc này nghe lời Du An Kình nói, chỉ thấy một ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt: “Em vô trách nhiệm? Anh cả, nói cứ như anh có trách nhiệm lắm. Anh đã làm gì cho Kim Ca và Nhuận Trạch rồi? Bé tí đã ném đứa nhỏ vào trường nội trú. Hồi xưa anh đâu có vất vả như chúng nó đâu chứ.”

“Phải nói là, Kim Ca và Nhuận Trạch có được thành tựu hôm nay, một nửa là nhờ chúng nó hiểu chuyện, tự giác!”

Du An Kình cũng nổi nóng: “Nói gì vậy, sao anh không lo lắng cho chúng nó? Anh vì muốn bồi dưỡng chúng nó mới gửi đi học nội trú. Đó là con ruột của anh, anh có thể không quan tâm sao?”

Nói xong, mắt anh ấy đảo một vòng, thấy Du An Phức ở ngay bên cạnh, liền chỉ vào Du An Phức mà nói: “Người vô trách nhiệm thực sự phải là An Phức mới đúng. Lúc Tư Lan bị bệnh thì em đang làm gì? Em đang ở tiệc xã giao. Mà bữa tiệc đó có thể quan trọng bằng sức khỏe của con cái mình không?”

Du An Phức lập tức bật dậy: “Em không kiếm tiền thì phòng chúng tôi lấy gì mà ăn uống, con bị bệnh thì lấy gì mà đi khám? Anh cả nói lời này có thấy cắn rứt lương tâm không? Cứ như anh chưa từng làm chuyện đó vậy.”

“Nói cho cùng, người vô trách nhiệm nhất phải là An Minh! Ném con ở nhà cả năm không về được một lần, bình thường ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có. Em còn thấy tủi thân cho Nguyên Bạch nữa là!”

“Là anh, anh vô trách nhiệm thì có.”

“Em mới vô trách nhiệm!”

“Là An Minh…”

Phòng ăn loạn như một nồi cháo. Bốn anh em chỉ trích lẫn nhau xem ai mới là người bố mẹ vô trách nhiệm nhất. Người lớn đều đứng dậy, để lại những đứa trẻ bối rối ngồi tại chỗ.

Mấy đứa trẻ nhìn nhau, cuối cùng hướng ánh mắt về phía Du Ấu Yểu.

Là người gây ra một loạt tranh chấp này, Du Ấu Yểu đã ngừng khóc nức nở.

Bé lau nước mắt, rút giấy ăn xì mũi. Không còn thấy chút tủi thân nào nữa.

Mắt bé nhanh chóng lướt qua bữa sáng trên bàn, kéo lấy đĩa thức ăn gần nhất về phía mình.

Du Ấu Yểu mặc kệ những người lớn này đang cãi nhau vì chuyện gì, lúc này bé đói lắm rồi. Cầm chiếc bánh mì mềm mại trên đĩa lên, bé há to miệng rồi cắn thật mạnh.

Chịu chết đi quái vật bánh mì!

Vở kịch ồn ào này không kéo dài quá lâu, vì nó đã bị ông nội chấm dứt.

Ông nội cảm thấy hết sức khó tin, đã là người ngoài ba mươi tuổi rồi mà còn cãi nhau về chuyện “ai là người vô trách nhiệm”. Còn đổ lỗi cho nhau, so xem ai có giọng to hơn, cứ như cãi thắng là có thể chứng minh mình có trách nhiệm vậy.

Mà ai mới thật sự là người có trách nhiệm?

Sống trong một gia đình như thế này, ông nội cũng không dám nói mình hoàn toàn có trách nhiệm, bốn đứa con của ông thì lại càng quá đáng hơn.

Buổi tối, Du Ấu Yểu ăn cơm no nê, cầm chiếc bánh giòn/ mới ra lò đi dạo thong thả trên con đường đá cuội của biệt thự, cuối cùng dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ.

Đây là từ đường của nhà họ Du, cứ có việc lớn là phải đến cúng bái.