Chương 4: Cuộc đời dễ như trở bàn tay (1)

Cuối cùng trở thành tảng đá mài kiếm cho bọn họ. Thậm chí còn khiến bọn họ liên thủ với nhau, biến bọn họ thành “dàn nhân vật chính”.

Tình bạn của họ cảm động lòng người, ai ai cũng ngưỡng mộ.

Còn Du Ấu Yểu thì sao? Tất nhiên là bị chỉnh đốn đến mức gia tộc phá sản, rơi vào kết cục thê thảm.

[Ta xuất hiện là để giúp ngươi thoát khỏi tương lai ấy.] Giọng 778 dịu đi đôi chút, lại nói với vẻ dụ dỗ: [Liên kết với ta đi, chỉ ta mới có thể giúp ngươi thay đổi vận mệnh, bảo vệ được bản thân.]

Du Ấu Yểu không trả lời ngay. Trong đầu bé vẫn đang choáng trước những lời 778 vừa nói.

“Bị bỏ qua” thì bé đã hiểu, “bị cướp đặc điểm tốt” bé cũng hiểu nốt, nhưng phản diện? Kết cục thảm?

“Vớ vẩn!”

Bé bật dậy khỏi ghế, hai má đỏ bừng vì tức giận. Gì mà gia tộc phá sản, lưu lạc ngoài đường, không một xu dính túi cơ chứ?

Không thể nào!

Người thắng cuộc thì làm sao bị đánh bại được.

“Bạn gạt mình.” Du Ấu Yểu rất tự tin vào bản thân, hay nói đúng hơn là tự luyến. Ở một mức độ nào đó, bé thực sự rất “kiêu ngạo”.

“Mình sẽ không trở thành người như bạn nói đâu.”

[Ta gạt ngươi làm gì, ta đến đây vì ngươi mà.]

“Mình không tin.”

Chậc, cái con nhóc này! 778 nghiến răng… Nếu như nó có răng.

[Không tin thì cứ chờ mà xem! Khéo tối nay về nhà ngươi sẽ gặp “chuyện hay” đấy!]



Du Ấu Yểu trải qua một ngày hết sức bình thường ở mẫu giáo.

Buổi chiều tan học, chẳng có bạn nào hẹn ngày mai gặp lại, cũng chẳng ai chào tạm biệt bé.

Bé leo lên xe nhà mình, tài xế cẩn thận đóng cửa xe lại.

Dù sao người nhà họ Du cũng không hề bỏ qua bé. Từ nhỏ đã dành cho bé những điều tốt nhất.

Nghĩ vậy thì những điều 778 nói chắc chắn không hề đáng tin.

778 thật sự cạn lời: [Ngươi là người sống sờ sờ cơ mà! Ngươi chỉ bị họ “vô thức” bỏ qua, chứ không phải là vứt bỏ thật sự. Tài xế mà dám quên đón ngươi thì đợi bị đuổi việc đi!]

Dám không đón Du Ấu Yểu? Chờ thất nghiệp đi nhé.

Du Ấu Yểu quay đầu sang chỗ khác, không nghe, không nghe!

Trong xe hết sức yên tĩnh, tài xế chỉ tập trung lái xe, không nói chuyện gì với bé. Nửa tiếng sau, xe đã tiến vào nhà họ Du.

Nhà họ Du là một khu nhà cổ điển. Diện tích hơn trăm mẫu, được xây ngay cạnh hồ, mọi thứ đều hết sức đầy đủ. Căn nhà được đặt tên là “Sơn Cư”, cái tên bắt nguồn từ một bài thơ.