Du Hoa Mậu ngồi ở vị trí đầu, giọng trầm tĩnh: “Ấu Yểu, biết lỗi chưa?”
Du Ấu Yểu nhìn Du Hoa Mậu, rồi nhìn dụng cụ ăn uống trước mặt những người khác. Ngay cả một đôi đũa bé cũng không có.
Bé bỗng rơi vào im lặng.
Ánh mắt Du Hoa Mậu thoáng qua có chút sững sờ. Trước đây chưa từng thấy Du Ấu Yểu bướng bỉnh đến vậy.
“Ăn cơm.” Ông nhàn nhạt nói, những người khác liền cầm đũa lên.
Vẫn không có phần của Du Ấu Yểu.
Du Nguyên Bạch liếc nhìn Du Ấu Yểu một cái. Cậu nghĩ Du Ấu Yểu đánh nhau là vì giúp cậu, nên đã chuẩn bị đầy đủ đồ ăn trong cặp sách từ sớm. Hôm nay đi học, cậu sẽ tìm thời gian đến trường mẫu giáo đưa đồ ăn cho Du Ấu Yểu.
Đáng lẽ tối qua đã muốn đưa rồi, nhưng đi đến Thanh Tuyền Cư thì bị chặn lại. Bác tư không cho cậu vào.
Cậu không nói những lời như “em gái vì cháu mà đánh nhau, nếu phạt thì phạt chung. Cháu cũng không ăn”. Du Nguyên Bạch rất thông minh, nói ra những lời này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, làm ông nội càng tức giận hơn.
Cậu lén nhìn Du Hoa Mậu, thấy ông cũng không ăn được bao nhiêu.
Thực tế, ông nội cũng không định phạt Du Ấu Yểu quá lâu. Một đứa trẻ nhỏ như vậy, làm sao có thể nhịn đói nhiều ngày. Ông đã quyết định sau bữa ăn sẽ đưa Du Ấu Yểu đi giáo dục.
Nhưng Du Ấu Yểu không hề biết những điều này. Bé chỉ biết, tính ra bé đã nhịn đói hai ngày rồi. Người nhà còn muốn tiếp tục bỏ đói bé.
Vốn dĩ nhịn đói đã khó chịu, sáng sớm dậy soi gương mặt lại thấy mặt sưng hơn hôm qua, càng khó chịu hơn.
Khó khăn quá.
Du Ấu Yểu mở miệng, phát ra một tiếng nức nở.
Hửm? Những người còn lại lén nhìn bé, rồi lại lén nhìn bé, rồi lại nhìn thêm một cái… Ôi chao, khóc rồi sao?
Mắt Du Ấu Yểu đã ngấn hai bầu nước mắt, cắn chặt lấy môi, nhưng khóe miệng vẫn không kiểm soát được mà trễ xuống. Một giây, hai giây… Du Ấu Yểu òa lên khóc nức nở.
Được rồi được rồi, lần này thì phải biết lỗi rồi chứ.
Mọi người liền thở phào nhẹ nhõm.
Trước đây họ cũng vậy, ngoan ngoãn nhận lỗi là xong chuyện.
Ai ngờ Du Ấu Yểu lại không giống họ.
Bé khóc toáng lên: “Mọi người đều bắt nạt cháu. Hóa ra cháu thực sự là đứa trẻ không được yêu thương!”
Hả hả? Mọi người lập tức trợn tròn mắt.
Bé lại tiếp tục khóc: “Mọi người chưa bao giờ quan tâm cháu. Cháu đã phải tự mình đi trút giận, không làm phiền đến mọi người, mà mọi người lại không cho cháu ăn cơm!”
Ừm! Mọi người thật sự kinh hãi rồi.
Du Ấu Yểu tủi thân vô cùng, cũng mặc kệ nước mắt không thèm lau đi: “Mọi người vứt cháu đi cho rồi. Cháu không phải là con cháu nhà họ Du, vứt cháu ra ngoài bỏ đói cho cháu chết luôn đi huhu.”
“Dù sao cháu cũng không được coi trọng.”
Mọi người lập tức hoảng loạn.
Sao lại không được coi trọng chứ, ai nói không thích bé đâu? Còn chuyện không quan tâm gì đó…
Du An Kình nhìn Du An Hạo.
Đúng rồi, trước đây Du Ấu Yểu không hề nổi bật, gần đây lại phải dựa vào việc khóc lóc om sòm mới giành được một chút sự chú ý.
Chắc chắn là do bình thường bố mẹ của bé không có trách nhiệm nên Du Ấu Yểu mới phải tự lực cánh sinh như vậy.