Chương 38: Ai mới là phụ huynh vô trách nhiệm

“Mẹ ơi!” Bé nhìn Phó Kỳ Ngọc. Phó Kỳ Ngọc lại nhìn ông nội một cái.

“Bố ơi!” Bé nhìn Du An Hạo. Du An Hạo nhìn trời nhìn đất, chỉ không nhìn bé.

“Anh ơi!” Cô bé nhìn cặp song sinh. Cặp song sinh hết sức khó xử, họ không thể làm trái ý ông nội được.

Thế là không ai có thể giúp Du Ấu Yểu.

Du Ấu Yểu sờ bụng, lúc này bụng đã kêu “ục ục” rồi, nhưng bé không có đũa, không thể ăn cơm được.

Trên bàn lại không một ai để ý đến bé.

778 hết sức khoái chí: [Thấy chưa, gia đình ngươi là như vậy đấy. Họ cô lập ngươi, bỏ đói ngươi, bắt ngươi phải nhìn họ ăn.]

Du Ấu Yểu không để ý đến lời 778. Mùi hương hấp dẫn cứ thế xộc vào mũi, làm bé phải che nửa dưới khuôn mặt lại. Có ai không, cứu cái mũi của Ấu Yểu với.

Mười phút trôi qua, không ai giải cứu. Du Ấu Yểu xoa xoa bụng, hình như không còn đói nữa. Thế là bé nhảy khỏi ghế chuẩn bị về Thanh Tuyền Cư.

“Không đói à?” Du An Hạo vội vàng gọi bé lại.

“Tức đến no luôn rồi.” Du Ấu Yểu hung dữ trả lời.

Hây, con bé này còn dám tức giận, bố con còn chưa tức giận cơ mà?

Du An Hạo quyết tâm cứng rắn, cảm thấy không thể để cô con gái nhỏ này tiếp tục ngang ngược như vậy, nếu không sớm muộn gì cũng chịu thiệt: “Mặc kệ nó, không ăn thì thôi.”

Trẻ con có thể nhịn được bao lâu, kiểu gì nửa đêm sẽ phải chạy đến tìm mẹ nó thôi.

Đêm khuya, gần mười hai giờ, Du Ấu Yểu trằn trọc không ngủ được.

Bụng không đói bụng không đói, mình có thể ăn không khí. Không khí tối nay có mùi cam, ồ, hóa ra là mùi hương liệu cam.

Cốc cốc, tiếng gõ cửa cẩn thận vang lên ngoài cửa.

Du Ấu Yểu mở cửa ra, thấy Du Bạc Hằng xuất hiện ở cửa, tay cầm một chiếc bánh mì nhỏ: “Ấu Yểu, ăn mau.”

Du Ấu Yểu mừng rỡ như nở hoa, đồ ăn này!

“Anh trai tốt quá.” Cô bé đưa tay định nhận lấy.

“Hửm?” Giọng Du An Hạo vang lên, bước nhanh từ phía hành lang đến. Chiếc bánh mì bị bàn tay lớn lấy đi: “Biết lỗi rồi à?”

Tưởng anh không biết mấy trò nhỏ của bọn trẻ này ư? Nực cười, hồi xưa anh cũng từng trải qua rồi nhé.

Không nhận lỗi thì không có cơm ăn.

Anh từng lén đưa đồ ăn cho mấy anh chị em bên trên mình và họ cũng từng đưa cho anh, chỉ là lần nào cũng bị ông nội phát hiện. Không ngờ mình cũng đến bước này rồi, anh thầm cảm thán trong lòng.

Mắt Du Ấu Yểu nhìn theo chiếc bánh mì, vẫn rất có khí phách mà không nhận lỗi. Thật là vô lý quá, bé sai ở đâu chứ? Chỉ là đánh nhau thôi mà, làm gì có ai chưa từng đánh nhau.

“Con đi ngủ!” Bé đóng sầm cửa lại.

Rầm một tiếng, suýt nữa đập vào mặt Du An Hạo, khiến Du Bạc Hằng bật cười thành tiếng. Du Bạc Hằng lại cẩn thận liếc nhìn sắc mặt Du An Hạo, bố có vẻ tức điên lên rồi.

Ngày hôm sau, ở phòng ăn của Thu Minh Cư.

Mặt Du Ấu Yểu tiều tụy.

Du Ấu Yểu ủ rũ không vui.

Bụng Du Ấu Yểu đói meo.

Du Ấu Yểu tủi thân.

Bé nhìn chằm chằm bữa sáng trên bàn, thầm nghĩ chắc bây giờ được ăn rồi nhỉ.

Ấu Yểu đói lắm rồi.