Nhân tiện Phó Kỳ Ngọc đưa Du Ấu Yểu rời đi luôn.
Chiều nay chỉ còn vài giờ học nữa, thôi thì nghỉ luôn. Trùng hợp đang là giờ ăn trưa, cô đưa Du Ấu Yểu đi ăn cơm rồi dặn tài xế đưa bé về biệt thự.
Suốt quá trình không hề phê bình một lời nào.
Du Ấu Yểu cảm thấy chuyện này đã qua rồi. Lúc mẹ đưa bé lên xe còn dịu dàng xoa đầu bé, không phải an ủi thì là gì.
Tự dưng được nghỉ nửa ngày, Du Ấu Yểu nằm trên giường thoải mái xem phim hoạt hình.
Cho đến khi bữa tối đến.
Vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới, mọi người nhà họ Du đều thấy được chuyện gì đã xảy ra với Du Ấu Yểu.
Phó Kỳ Ngọc không định che giấu, chỉ nói sáng nay bé lại đánh nhau một trận nữa.
Người nhà họ Du lấy làm kinh ngạc, tính khí này… Trong số con cháu nhà họ Du hình như chưa có ai tính tình nóng nảy đến vậy.
Con người ngông cuồng như Du Tử Trạc cũng không đánh nhau hai ngày liên tiếp như vậy.
“Tại sao Ấu Yểu lại đánh nhau thế?” Du An Phức hỏi một câu.
Du Ấu Yểu cầm đũa chờ món ăn lên, tùy tiện nói một câu: “Cậu ta khıêυ khí©h cháu, cháu liền đánh cậu ta.”
Du An Phức nhìn sang Phó Kỳ Ngọc.
Nhà họ Du thỉnh thoảng nhận được rất nhiều lời khıêυ khí©h nhưng không thể lần nào cũng đánh người.
Ví dụ như báo giá, người ta chỉ thấp hơn bạn một đồng, rõ ràng là khıêυ khí©h nhưng bạn có thể làm gì chứ.
Phó Kỳ Ngọc che mặt thở dài, đá chân Du An Hạo dưới gầm bàn. Cô vốn nghĩ con gái nhỏ yêu cái đẹp, hôm nay mang khuôn mặt bầm tím đi học sẽ khiến bé nhận ra hậu quả của việc đánh nhau, kết quả bé lại hoàn toàn không để tâm.
Du An Hạo rụt chân lại: “Em yên tâm, bố chắc chắn sẽ ra tay.”
Ở vị trí trên cùng, ông nội thấy mọi người đã đầy đủ liền bảo dọn món ra. Từng đĩa thức ăn được chế biến tinh tế được bày lên bàn, dường như còn phong phú hơn mọi khi.
Mắt Du Ấu Yểu sáng rực, khẽ nuốt nước bọt. Chỉ chốc lát, dụng cụ ăn uống trong tay bé đã bị lấy đi.
Du Ấu Yểu: ?
Nhìn sang trái sang phải, của mọi người đều còn, mà sao chỉ lấy đi của bé.
Du Hoa Mậu cầm đũa gắp một miếng rau, nhẹ nhàng nói: “Khi nào Ấu Yểu nhận ra lỗi của mình, khi đó mới được ăn cơm.”
Những người khác đều cúi đầu xuống.
Du Ấu Yểu: ?
Cái này có hơi quen, gọi là gì nhỉ?
Bé vắt óc suy nghĩ một lúc, cuối cùng đập bàn thật mạnh: “Cháu biết rồi cháu biết rồi, đây gọi là phạt!”
“Ông ơi, ông đang phạt cháu!”
Du Hoa Mậu: …
“Ấu Yểu không thấy mình sai sao?”
Du Ấu Yểu có chút bàng hoàng. Bé sai ở đâu chứ, không phải chuyện đã giải quyết rồi sao.
Du Hoa Mậu: “Hôm qua ông đã nói gì nào?”
Du Ấu Yểu lại bàng hoàng. Hôm qua ông nói nhiều lắm, bé đâu thể kể lại từng câu được, đầu óc bé không đủ dùng mà.
Thấy bé như vậy, Du Hoa Mậu không nói thêm nữa, tiếp tục ăn phần cơm của mình.
Du Ấu Yểu hết sức sốt ruột. Bé đói lắm rồi, thức ăn hôm nay lại thơm ngon vô cùng. Cứ như thể chúng đang níu lấy mũi, níu lấy miệng của bé.