“Có tin tôi đánh cậu nữa không?” Du Ấu Yểu nhếch miệng: “Hôm qua là tôi sơ suất, hôm nay tuyệt đối không tha cho cậu đâu!” Kỳ Lâm nhe răng.
Hai đứa nhìn nhau vài giây rồi rầm một tiếng, lại va vào nhau.
Trận chiến bùng nổ ngay lập tức.
Lúc này không còn biết đau nữa, chỉ biết là không thể thua.
Xung quanh vang lên tiếng kêu đầy kinh ngạc. Giáo viên và bảo vệ nhanh chóng chạy đến.
“Đánh nhau, đánh nhau rồi!”
“Ai đang đánh nhau vậy?”
“Mau tách hai đứa ra, tuyệt đối không được xảy ra chuyện.”
Vì được phát hiện kịp thời, trận đánh chỉ kéo dài hai phút, kết thúc ngay sau khi Du Ấu Yểu bị người ta bế lên. Chân bé ngắn quá, muốn đá cũng không đá tới.
Chỉ là tóc tai lúc này rối bù, trên mặt lại thêm vết thương mới.
Kỳ Lâm cũng vậy.
Giáo viên nhìn hai bên đương sự, nghĩ đến thân phận của hai đứa trẻ, không thể tự mình xử lý chuyện này nên đành gọi phụ huynh.
19 tiếng sau lần đánh nhau đầu tiên của Du Ấu Yểu, người nhà họ Du lại một lần nữa nhận được tin Du Ấu Yểu đánh nhau.
Phó Kỳ Ngọc nhận được điện thoại của hiệu trưởng suýt nữa tưởng mình nghe nhầm.
Chẳng phải Du Ấu Yểu mới đánh nhau hôm qua ư, sao hôm nay lại tiếp tục.
Cô cố gắng giữ bình tĩnh, xem qua lịch trình thấy hai giờ chiều có một cuộc họp, chỉ còn trống thời gian ăn trưa.
Lần đầu tiên Phó Kỳ Ngọc bị gọi lên trường, có một trải nghiệm hết sức lạ lẫm.
Cặp song sinh có thể tự mình xử lý những rắc rối chúng gây ra một cách hoàn hảo, mên Phó Kỳ Ngọc và Du An Hạo chưa bao giờ phải nếm trải nỗi khổ bị gọi lên trường.
Có lẽ là ông trời cũng không vừa mắt nữa, Phó Kỳ Ngọc thầm nghĩ, làm gì có chuyện sự nghiệp và gia đình đều thuận lợi như vậy.
Đến trường, Du Ấu Yểu đã được xử lý sơ qua, vết thương mới trên mặt đã được bôi thuốc, mái tóc rối bù cũng được buộc thành một búi nhỏ lỏng lẻo. Thời gian đánh nhau quá ngắn nên quần áo không bị bẩn. Con gái vẫn còn cứu được.
Phó Kỳ Ngọc kiểm tra kỹ lưỡng, thấy vấn đề không lớn.
Nhìn lại Du Ấu Yểu.
Có lẽ biết mình gây họa, Du Ấu Yểu chắp hai tay sau lưng, nhe răng cười với mẹ, cố gắng tỏ vẻ đáng yêu để qua chuyện.
Phụ huynh của Kỳ Lâm cũng đã đến.
Phó Kỳ Ngọc liếc nhìn Kỳ Lâm, tình trạng cũng tương tự Du Ấu Yểu.
Giáo viên chủ nhiệm đứng giữa giải thích lại sự việc xảy ra, hỏi ý kiến hai phụ huynh muốn xử lý thế nào.
Xử lý thế nào được, trẻ con đánh nhau, chẳng lẽ lại đòi “Trời lạnh rồi, nên phá sản thôi” ư? Hôm qua đánh nhau còn có lý do, nói là con nhà họ Kỳ gây sự trước.
Nhưng hôm nay thì không có.
Hôm nay đơn thuần là do hai đứa trẻ ăn no rửng mỡ, tay chân ngứa ngáy nên muốn “làm một trận”.
Phó Kỳ Ngọc không định truy cứu.
Con gái cô, cô hiểu rõ. Dù sao cũng sẽ không chịu thiệt. Phụ huynh Kỳ Lâm cũng vậy, thậm chí còn có chút khinh miệt. Đánh nhau với con gái, một chút phong độ quý ông cũng không có, thật là mất mặt.
Thế là liền xách tai Kỳ Lâm lôi đi.