Chương 35: Ấu Yểu lại đánh nhau

Trong lúc Du Ấu Yểu dần ngủ thϊếp đi, vẫn còn đang nghĩ tại sao phải ghét Du Nguyên Bạch chứ. Du Nguyên Bạch đâu có làm gì khiến bé không thoải mái.

“Bạn quả nhiên… Là kẻ lừa đảo…” Cọ cọ gối rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

778 cứ nói những lời khó hiểu, hoàn toàn khác với bé ở ngoài đời.

778 lại bắt đầu tự kỷ.

Ngày hôm sau là thứ hai, Du Ấu Yểu phải dậy đi học, hoàn toàn quên lời mẹ dặn không được soi gương. Bé dụi mắt ngồi trước bàn trang điểm, mở mắt ra… Ai, ai đang trong gương vậy?

“Dì ơi.” Bé kinh hãi nhìn dì chải tóc phía sau: “Mặt cháu sao lại loang lổ đủ màu thế này?”

Dì giúp việc muốn nói lại thôi, cháu vừa đánh nhau mà trong lòng còn không biết sao: “Chỉ cần bôi thuốc đúng giờ, sẽ nhanh khỏi thôi.” Đứa trẻ ngốc, có đánh cũng đừng đánh vào mặt chứ. Dì lại cẩn thận chải tóc cho Du Ấu Yểu.

Thấy mặt mình thành ra thế này, Du Ấu Yểu ăn cơm cũng không còn thấy ngon miệng nữa. Bởi bé là một đứa trẻ yêu cái đẹp. Phải nói là một đứa trẻ cực kỳ yêu cái đẹp mới đúng.

Bé kéo cặp sách đi học với vẻ mặt uể oải.

Sau khi phát hiện có nhiều ánh mắt dò xét hơn bình thường, Du Ấu Yểu hoàn toàn sa sầm mặt xuống.

Không phải 778 nói bé như vô hình ư? Sao những người này lại nhìn thấy bé thế này!

[Hây, giữa một đám trẻ trắng trẻo chỉ có mỗi mình ngươi là loang lổ đủ màu, không nhìn ngươi thì nhìn ai nữa?] Dù có vô hình thì cũng là vô hình đủ màu.

Du Ấu Yểu không vui chút. Toàn thân phát ra khí lạnh, Khuông Tư Diểu đến chào cũng không muốn để ý.

Sự lạnh nhạt này kéo dài cho đến tiết hoạt động ngoài trời.

Bỗng bé thấy đứa nhỏ cà rốt trên sân thể dục. Với khuôn mặt cũng loang lổ đủ màu như bé, nó đang cùng người của lớp bên cạnh trở về phòng học, lúc này cũng chú ý đến bé.

Hóa ra lại học cùng một trường mẫu giáo sao.

Du Ấu Yểu bước về phía đứa nhỏ cà rốt.

Đứa nhỏ cà rốt tên là Kỳ Lâm, con út của Kỳ Trọng. Nó thật sự không hiểu, rõ ràng là anh trai gây sự với Du Nguyên Bạch, sao hôm qua về nhà lại lôi cả nó ra xử lý. Rõ ràng nó đã bị Du Ấu Yểu đánh một trận rồi mà!

Nhìn thấy Du Ấu Yểu, một ngọn lửa giận bốc lên trong lòng nó.

Lần đầu gặp mặt, nó còn không thèm để ý đến Du Ấu Yểu. Nếu không phải lúc Du Nguyên Bạch kéo Du Ấu Yểu đi, Du Ấu Yểu quay lại trừng mắt nhìn nó, nó hoàn toàn không phát hiện ra người này.

Mông bị bố đánh vẫn còn đau, nó liền đổ hết món nợ này lên đầu Du Ấu Yểu.

Vừa lúc, Du Ấu Yểu cũng đang bực bội vì sắc đẹp bị hủy hoại. Hai đứa chạm mặt nhau, càng nhìn đối phương càng thấy chướng mắt, lửa giận bốc lên hừng hực từ trong ánh mắt.

“Ôi, mặt mày sưng thành đầu heo luôn rồi, buồn cười quá.”

“Sao sánh được với cậu, mắt còn bị ép dính lại với nhau.”

Một trận khẩu chiến bắt đầu từ đây, hai bên lời qua tiếng lại không ai chịu nhường.

“Đồ nấm lùn!”

“Đồ ú mập, đồ đại ngốc!”