Xét thấy Du Ấu Yểu và Du Nguyên Bạch là lần đầu vi phạm, ông nội cũng không nói nhiều, chỉ dặn dò cả hai chú ý, lần sau không được đánh nhau dễ dàng như vậy.
Bây giờ các cháu vẫn còn là trẻ con, gặp vấn đề thì nói với người lớn là được. Người lớn sẽ giải quyết, chứ để bị thương thì biết làm sao.
“Người nhà sẽ lo lắng đấy.” Du Hoa Mậu vỗ đầu Du Ấu Yểu, thấy chỗ mặt Du Ấu Yểu đã sưng lên liền dời mắt đi. Sáng mai con bé này kiểu gì cũng sẽ khóc một trận.
Cuộc họp kết thúc, cả nhóm chuyển sang phòng ăn để dùng bữa tối.
Du Ấu Yểu tự nhận hôm nay đã tốn rất nhiều sức lực nên phải ăn nhiều một chút. Bé gặm mấy miếng xương, còn uống hai bát canh, ăn đến mức cái bụng tròn vo.
Sau bữa ăn, Đỗ Văn Tâm gọi Du Nguyên Bạch lại: “Để bà bôi thuốc cho cháu.” Rõ ràng còn có chuyện khác muốn nói.
Du Ấu Yểu trở về Thanh Tuyền Cư.
Phó Kỳ Ngọc đợi bé tắm xong liền bôi thuốc cho bé.
Lúc đánh nhau hừng hừng ý chí, nên dù đau cũng không để ý. Bây giờ rảnh rỗi rồi bé lại thấy chỗ nào cũng đau.
Chẳng mấy chốc, mắt bé đã đẫm lệ: “Mẹ ơi, con đau quá.”
Phó Kỳ Ngọc đã cố gắng hết sức để làm thật nhẹ nhàng: “Lần sau còn đánh nhau nữa không?”
Du Ấu Yểu hít hít mũi, muốn nói không nhưng lại cảm thấy không có chuyện gì là tuyệt đối.
Liền do dự: “Không… Đánh?”
Phó Kỳ Ngọc nhắm mắt lại. Thôi rồi, lại trả lời bằng câu hỏi ngược.
“Sáng mai thức dậy tốt nhất đừng soi gương, cứ trực tiếp đi học luôn.” Chỉ có thể nghĩ cách trị cô con gái nhỏ này thôi.
Không soi gương? Du Ấu Yểu không hiểu cho lắm. Gãi gãi đầu, không nghĩ ra thì thôi, đành đi ngủ vậy.
778 với giọng nói ma mị vang lên bên tai bé: [Cứ thế kết thúc sao? Ngươi không đi chế giễu Du Nguyên Bạch vài câu à?]
Chế giễu?
“Là mắng người đó hả?”
778 đi qua đi lại. Không, cốt truyện không phải thế này. Du Ấu Yểu là một nhân vật phản diện ích kỷ, độc ác và tự ti, không thể chấp nhận việc người khác sống tốt hơn mình.
Vì bé không được bố mẹ coi trọng nên trong lòng sinh ra uất hận.
Sau khi ra ngoài cùng Du Nguyên Bạch, nghe người khác châm chọc Du Nguyên Bạch, bé lại tìm thấy sự cân bằng hết sức kỳ lạ từ Du Nguyên Bạch.
Bởi bé cảm thấy Du Nguyên Bạch còn không bằng bé.
Bố mẹ không coi trọng bé thì sao, thậm chí bố mẹ Du Nguyên Bạch còn không ở bên cạnh. Bác trai bác gái chắc chắn không thích Du Nguyên Bạch, nếu không tại sao không mang Du Nguyên Bạch đi.
Từ đó về sau, cứ gặp Du Nguyên Bạch là Du Ấu Yểu sẽ tìm mọi cách để làm tổn thương đối phương.
Nhìn Du Nguyên Bạch lộ ra vẻ buồn bã, trong lòng bé lại thấy thoải mái. Ở Du Nguyên Bạch, bé có thể tìm thấy cảm giác ưu việt. Cũng từ đó mối quan hệ giữa bé và Du Nguyên Bạch ngày càng tệ đi.
Nhưng thực tế thì sao, quả thật Du Ấu Yểu đã mắng Du Nguyên Bạch là yếu ớt, nhưng là kiểu “giận vì rèn sắt không thành thép”, và còn muốn bảo vệ Du Nguyên Bạch nữa.
Không đúng đâu tổ tông ơi, 778 bỗng quỳ xuống cầu xin Du Ấu Yểu: [Ngươi không ghét Du Nguyên Bạch sao?]