Chương 33: Ấu Yểu lại đánh nhau

Du Nguyên Bạch là con trai độc nhất của bố mẹ cậu. Mà bố mẹ cậu vắng nhà thì cả nhà họ cùng chăm sóc cậu. Làm sao có thể dung thứ cho người khác trêu ghẹo trước mặt Du Nguyên Bạch được.

“Kỳ Trọng dạy con kiểu gì vậy chứ.” Du An Kình đập mạnh vào tay vịn. Kỳ thị cũng là một danh môn ở Phồn Thành như Du thị.

Trên đời lại không bao giờ có chuyện một nhà độc quyền mãi mãi, thế chân vạc là một chuyện hết sức bình thường.

Ở Phồn Thành, có bốn năm gia tộc cùng đẳng cấp với Du thị.

Kỳ Trọng chính là cha của áo khoác đen và đứa nhỏ cà rốt kia.

Ông nội giơ tay lên, chuyện nhà họ Kỳ ông sẽ tự đi giao thiệp, hiện tại điều này không phải trọng tâm: “Ấu Ấu là muốn trút giận cho anh trai sao?”

Du Ấu Yểu gật đầu thật mạnh: “Anh Nguyên Bạch quá yếu ớt, đến cả một câu cũng không phản bác, cháu đành phải giúp anh ấy thôi.”

“Khụ khụ.” Du An Hạo nghe đến đây ho khan một tiếng. Tổ tông ơi, con có biết nói chuyện không vậy, sao lại có thể nói anh họ yếu ớt cơ chứ.

Du Ấu Yểu liền nhìn Du An Hạo với vẻ kỳ lạ.

Bé nói không sai, anh Nguyên Bạch thật sự yếu ớt mà.

“Tính tình quá tốt cũng không đúng.” Bé nói chắc như đinh đóng cột: “Người bắt nạt chúng ta, phải khiến cho họ trả giá.”

Uy nghiêm của người chiến thắng không cho phép bị thách thức.

Bị em gái nói là yếu ớt, Du Nguyên Bạch cúi gằm mặt xuống, cả người chìm trong bóng tối.

778 thì hưng phấn hẳn lên. Đúng rồi, nói Du Nguyên Bạch yếu ớt đi, khinh thường Du Nguyên Bạch đi, dìm Du Nguyên Bạch xuống bùn đất đi!

Du Hoa Mậu im lặng lắng nghe, chỉ nói một câu: “Nguyên Bạch luôn trầm tĩnh, không thích tranh cãi với người khác. Hôm nay thằng bé ra tay là để bảo vệ cháu đấy.”

“Cháu biết mà.” Du Ấu Yểu gật đầu.

Lúc đánh nhau với đứa nhỏ cà rốt thì bé đã thấy, Du Nguyên Bạch bước ra cản hai người áo khoác đen và áo khoác đỏ lại. Một mình đấu với hai người, bị thương còn nặng hơn bé.

“Anh Nguyên Bạch không biết mắng người, không biết đánh nhau. Nhưng không sao cả, cháu biết mà.” Bé chỉ vào mình: “Cháu cũng sẽ bảo vệ cho anh trai!”

Nói xong bé còn ngẩng cao đầu.

Du Nguyên Bạch đã chơi với bé cả ngày, bé thật sự thấy cậu là một người anh trai tốt. Mà người chiến thắng như bé sẽ bảo vệ tất cả những người bên cạnh mình.

Lời Du Ấu Yểu vừa dứt, không khí lập tức thả lỏng. Ánh mắt của vài người lộ ra ý cười, vì lời nói hồn nhiên của Du Ấu Yểu, cũng vì tấm lòng bảo vệ lẫn nhau của hai anh em.

Du An Hạo thì thầm với Phó Kỳ Ngọc: “Không chỉ phải mời gia sư ngoại ngữ, mà còn phải mời cả giáo viên ngữ văn nữa. Ấu Yểu thật sự không biết ăn nói, hễ nghĩ ra từ nào là tùy tiện nói ra thôi.”

“Chắc chắn con bé không có ý nói Nguyên Bạch yếu ớt đâu.”

Du Ấu Yểu đã hết lòng vì anh trai như vậy, sao có thể chê bai Du Nguyên Bạch được. Chắc chắn là do vốn từ vựng không đủ nên không tìm được từ thích hợp.

Phó Kỳ Ngọc thì không bày tỏ ý kiến.

Du Nguyên Bạch ở bên cạnh Du Ấu Yểu lén nhìn bé một cái, rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt.