Du Ấu Yểu được kiểm tra toàn thân, xác định chỉ là vết thương ngoài da, không có vấn đề lớn. Nhưng da trẻ con vốn, theo lời bác sĩ nói thì sẽ có một chút vết bầm tím.
Du Ấu Yểu vẫn chưa biết điều này có ý nghĩa gì.
Sau đó bé được Du Hoa Mậu đưa về nhà. Buổi tối tại Thu Minh Cư, gia đình Ấu Yểu cùng Du Hoa Mậu và Đỗ Văn Tâm, bắt đầu cuộc thẩm vấn của năm nhà.
Thu Minh Cư là nơi ở của Du Hoa Mậu và Đỗ Văn Tâm, bên trong có thiết lập riêng một phòng họp. Nơi này có thể thảo luận mọi việc lớn nhỏ trong gia đình hay các vấn đề bên ngoài.
Những chiếc ghế được sắp xếp ngay ngắn hai bên. Du Hoa Mậu và Đỗ Văn Tâm ngồi ở vị trí trên cùng. Chính giữa bức tường treo một tấm biển khắc một chữ “Hòa”.
Trùng hợp bây giờ là giờ ăn tối. Tất cả mọi người trong gia đình chưa kịp nghỉ ngơi đã bị ông nội gọi đến phòng họp. Nhìn lại, thấy nhân vật chính lại là Du Nguyên Bạch và Du Ấu Yểu, có cảm giác khá mới lạ.
Hai đứa này lại có chuyện gì nữa? Chẳng phải Nguyên Bạch là đứa ngoan nhất trong đám trẻ ư? Sao mặt lại sưng lên, trông như vừa đánh nhau với ai đó.
… Khoan đã, chẳng lẽ là với Ấu Yểu?
Kể từ khi Du Ấu Yểu thả chó làm náo động biệt thự. Sau đó tới chuyện đá Du Tử Trạc xuống nước, khiến hình tượng của bé trong mắt mọi người nhà họ Du đã trở nên rõ ràng hơn.
Không thể nói là quá nghịch ngợm, nhưng ít nhiều cũng có chút không đáng tin.
“Nguyên Bạch và Ấu Yểu đánh nhau à?” Du An Kình hỏi trước.
Du Ấu Yểu đang đứng giữa phòng chịu thẩm vấn: ? Bác cả lịch sự chút được không ạ?
“Tại có người đánh anh Nguyên Bạch ạ!” Bé bắt đầu “bóp méo sự thật”: “Cháu đã đánh lại đối phương để trút giận cho anh Nguyên Bạch.”
Du Nguyên Bạch: …
Du Hoa Mậu véo véo thái dương. Nếu ông không có mặt ở hiện trường thì chắc ông đã tin rồi. Rõ ràng là cháu gái ông xông lên đánh người ta trước.
Ông nội thở dài, kể lại sơ qua sự việc, rồi mới nhìn Du Ấu Yểu: “Ấu Ấu, cháu nói cho mọi người nghe, tại sao lại ra tay đánh người.”
Du Ấu Yểu kéo kéo vạt áo.
Đã đến giờ ăn rồi, chiều nay bé chưa ăn gì, lúc này đang rất đói. Cho nên chỉ muốn giải quyết nhanh gọn: “Cái tên áo khoác đen đó…” Cô bé không biết tên đối phương là gì.
“Anh ta nói anh Nguyên Bạch là cô nhi.” Du Ấu Yểu cố tình chọn từ này để nói.
Bé không biết từ này, nhưng những người khác có thể giải đáp cho bé: “Nói nuôi anh Nguyên Bạch không bằng nuôi một con chó, còn mắng cháu là đồ ngu nữa!” Nói đến cuối cùng, bé nhấn mạnh giọng nói.
Bé nhớ lúc 778 mới đến có nói bé là một phản diện “ngu xuẩn”.
Mà ngu với ngu xuẩn là cùng một ý nghĩa đúng không?
Đáng ghét, bé không phải đồ ngu, bé thông minh lắm đấy.
Lời nói của Du Ấu Yểu vừa thốt ra, sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Họ biết tình hình của nhà Du Nguyên Bạch. Bố mẹ Du Nguyệt Bạch không phải là cha mẹ đạt chuẩn, nhưng họ tuyệt đối xứng đáng với sự nghiệp của mình, cũng là một niềm tự hào đối với Du thị.