Hả? Lửa giận của Du Ấu Yểu dâng lên vùn vụt.
Bé nhìn sang Du Nguyên Bạch, anh nhịn được sao?
Kết quả cho thấy Du Nguyên Bạch thực sự nhịn được, cậu thậm chí muốn kéo Du Ấu Yểu quay người bỏ đi, không cần con diều kia nữa.
Không, cứ thế mà đi sao?
Du Ấu Yểu giật tay ra khỏi Du Nguyên Bạch, nhìn chằm chằm ba người kia. Đứa nhỏ cà rốt đã chú ý đến: “Đồ ngu, nhìn gì mà nhìn! Có tin tao đánh cả mày không.”
Đứa nhỏ cà rốt giơ nắm đấm lên.
Hây, Du Ấu Yểu hất tay Du Nguyên Bạch ra. Bé lớn đến chừng này chưa từng chịu uất ức như vậy.
Sau khi cất một tiếng “A”, chưa tới một giây bé đã đè bẹp đứa nhỏ cà rốt xuống đất nhờ vào thân hình tròn trịa của mình. Áo khoác đen thấy vậy vội vàng chạy đến giúp. Đứa nhỏ cà rốt là em trai nó, không thể trơ mắt nhìn em bị bắt nạt được.
Áo khoác đen và áo khoác đỏ liền tham gia vào trận chiến. Tình hình đã không cho phép Du Nguyên Bạch do dự nữa.
Ngay khi Du Ấu Yểu ra tay, cậu cũng bắt đầu hành động. Ban đầu là muốn bảo vệ Du Ấu Yểu, nhưng thấy hành động của hai người kia, cậu lập tức chuyển hướng sang họ, bắt đầu giao chiến 1 chọi 2.
Du Ấu Yểu không để ý đến Du Nguyên Bạch. Bé chỉ biết bé không thể bị bắt nạt.
Đứa nhỏ cà rốt này dám mắng bé là đồ ngu thì phải chịu cái giá của việc mắng người.
Dùng tay cào, dùng chân đá.
Khi dùng cả tay và chân, bé phát hiện mình còn có miệng, liền há to miệng cắn xuống…
“A!!” Đứa nhỏ cà rốt kêu la thảm thiết, nghe giọng như sắp khóc: “Anh ơi cứu em! Buông ra, buông ra!”
Hai đứa đánh nhau còn dữ dội hơn cả trận 1 chọi 2 bên cạnh. Những người xung quanh vội vàng chạy đến giúp, có người đi gọi quản lý trang viên, nhờ quản lý thông báo cho phụ huynh đến đón người.
Đợi đến khi Du Hoa Mậu vội vàng chạy đến, cuộc chiến đã ngừng. Đứa nhỏ cà rốt thút thít mách áo khoác đen: “Anh ơi, nó đánh đau lắm.” Một tay chỉ vào Du Ấu Yểu.
Áo khoác đen lau vết thương trên mặt, vẻ mặt có chút khó tả. Muốn nói mày là con trai mà đánh không lại một đứa con gái, còn mặt mũi nào mà mách, không biết xấu hổ sao.
Nhưng bây giờ đông người, cuối cùng nó vẫn không nói, chỉ vỗ vỗ vụn cỏ trên người đứa nhỏ cà rốt.
Người lớn của cả hai bên đều đã đến.
Du Hoa Mậu kéo Du Ấu Yểu và Du Nguyên Bạch xoay một vòng: “Bị thương ở đâu? Kể cho ông nghe, để ông gọi bác sĩ cho các cháu. Ôi chao, mặt sưng hết rồi này.”
Du Ấu Yểu hít hít mũi, nở một nụ cười thật tươi: “Ông ơi, cháu thắng rồi!” Vô cùng kiêu hãnh.
Nhìn sang Du Nguyên Bạch thấy hai tay cậu đặt sát bên người, môi mím chặt, bồn chồn nhúc nhích cơ thể, rõ ràng có chút hối lỗi vì chuyện đánh nhau.
Du Hoa Mậu: …
Nơi đông người, Du Hoa Mậu chào hỏi phụ huynh áo khoác đen xong, trước hết đưa bọn trẻ đến bệnh viện kiểm tra, xác định không có vấn đề gì mới nói chuyện khác.
Đối phương cũng đồng ý.