Hôm nay là cuối tuần, mặc dù trang viên có ngưỡng cửa ra vào nhưng vẫn đông người, còn có khá nhiều người thả diều trên bãi cỏ này.
Hai con diều quấn vào nhau, xoay nhiều vòng, rồi nhanh chóng rơi xuống từ trên trời xuống.
Du Ấu Yểu nhíu hàng chân mày nhỏ, diều của bé! Bé còn chưa chơi được bao lâu đã phải vội vàng chạy đến nhặt.
Ngay đó lúc, liền đυ.ng phải chủ nhân của con diều đại bàng kia.
Đối diện tổng cộng có ba người. Con diều đại bàng là của một trong số đó.
Du Ấu Yểu nghĩ chỉ là nhặt diều, không tốn quá nhiều thời gian đâu. Ai ngờ đối phương lại quen Du Nguyên Bạch. Nói chính xác hơn là bạn cùng lớp của Du Nguyên Bạch. Hai người bạn cùng lớp đó còn dẫn theo một đứa trẻ như củ cà rốt nhỏ.
Du Ấu Yểu và đứa nhỏ cà rốt chạm mắt nhau.
Hai đứa trông xấp xỉ tuổi nhau. Đứa nhỏ cà rốt mang vẻ mặt kiêu ngạo, mắt đảo lên trên, tỏ vẻ khinh thường mọi người.
Bé liền thu hồi ánh mắt, không thèm nhìn bọn họ nữa.
Mối quan hệ giữa Du Nguyên Bạch và những người này rõ ràng không tốt. Cậu không chào hỏi, chỉ im lặng muốn lấy con diều, nhưng lại bị một người trong số họ chặn lại.
Người đó mặc áo khoác đen, giọng điệu rất lớn: “Tao cứ tưởng là ai, hóa ra là cái thằng cô nhi! Một ngày không gặp mà sao trông bẩn thỉu thế, mày đã nghèo đến mức phải đi nhặt rác rồi à?”
Du Nguyên Bạch giật mình một phen. Còn Du Ấu Yểu thì bàng hoàng, cái gì mà cô nhi?
“Tao nói sao con diều lại rơi, quả nhiên đυ.ng phải mày thì không có chuyện tốt. Sao mày cứ như hồn ma dai dẳng thế, mau xin lỗi tao ngay đi!” Áo khoác đen tiếp tục nói năng ngông cuồng, người mặc áo khoác đỏ bên cạnh cũng phụ họa: “Đúng rồi, bố mẹ mày không đưa mày ra ngoài chơi thì ngoan ngoãn ở nhà đi. Vừa ra ngoài là gây chuyện rồi, phiền chết đi được.”
Du Ấu Yểu còn quá nhỏ để hoàn toàn hiểu lời của đối phương, nhưng không ngăn cản bé nghe ra ác ý trong những lời này.
Chỉ vì một con diều thôi mà.
Bé nhìn anh hai Du Nguyên Bạch, thầm nói anh mắng lại đi chứ!
Mặt mày Du Nguyên Bạch lạnh tanh, không nói một lời nào.
Áo khoác đen thấy vậy càng thêm hăng hái: “Nhìn tao làm gì, xin lỗi đi! Có tin tao còn đánh mày không!” Rồi lại cùng áo khoác đỏ hợp xướng: “Mày đâu có biết, cả năm bố mẹ nó không về nhà được một lần. Chắc chắn là quá thất vọng về đứa con trai này nên không muốn gặp. Làm sao có thể đưa nó ra ngoài chơi được.”
“Tại sao lại không thích?” Đứa nhỏ cà rốt nghe đến đây liền hỏi áo khoác đen một câu.
Áo khoác đen mỉm cười hiểm độc: “Còn vì sao nữa! Không thấy sao, nó là thằng câm, đánh một gậy cũng không ra hơi. Nó còn giả tạo nữa, ở trước mặt giáo viên một kiểu, ở trước mặt bạn học lại một kiểu khác. Kẻ tiểu nhân như nó không ai muốn chơi cùng đâu.”
“Tao mà là bố mẹ nó, thà nuôi một con chó biết sủa còn tốt hơn nuôi nó!”
Giả tạo, làm bộ làm tịch? Đứa nhỏ cà rốt gật đầu tỏ vẻ đồng tình với lời áo khoác đen nói: “Anh, nên dạy dỗ nó một trận! Em ghét cái loại người này nhất đó.”