Chương 3: Cuộc đời dễ như trở bàn tay (1)

Dù là trẻ con, nhưng trẻ con trong cái giới này không hề ngây thơ vô tư.

Nếu có được thiệp mời, bắt chúng làm gì cũng được.

[Ngươi đứng lên hô một tiếng “Ta là người nhà họ Du”, có khi bọn chúng mới nhớ ra ở đây còn có người nhà họ Du. Nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải hô lên.]

[Không nhắc thì chúng sẽ luôn bỏ qua ngươi.]

Du Ấu Yểu sững lại, mắt hiện lên một tia mờ mịt. Bị bỏ qua?

Đây là bỏ qua sao?

Bé cứ tưởng mình bị cả lớp cô lập cơ.

778: …

Từ nhỏ Du Ấu Yểu đã quen ở một mình. Không ai tìm bé chơi cũng chẳng sao, bé có thể tự chơi với chính mình. Nhưng nghe 778 nói xong, hình như… Có gì đó sai sai thì phải.

778 hừ nhẹ, tiếp tục công kích: [Ngươi không chỉ bị cướp đi đặc điểm “xinh đẹp”, mà còn bị cướp đặc biệt “thông minh”, “may mắn”… Ngươi đã bị cướp tất cả những đặc điểm tốt rồi!]

[Ngươi không còn thông minh, rõ ràng IQ EQ đều không đủ dùng. Anh chị họ ngươi ở độ tuổi này đã có thể dùng thành thạo một hay nhiều ngoại ngữ. Còn ngươi thì sao?]

Du Ấu Yểu cúi đầu nhìn cuốn sách tiếng Anh trong tay.

Từ lúc vào mẫu giáo, bạn bè đã có thể nói mấy câu tiếng Anh đơn giản, còn bé vẫn loay hoay với từ “abandon”.

Đến giờ tiếng Anh của bé vẫn cứ vấp váp, chứ đừng nói tới ngôn ngữ thứ ba, thứ tư.

Học gì cũng chậm hơn người khác. Anh chị học một ngày, bé phải học ba ngày.

[Trước giờ ngươi cào thưởng chưa trúng lần nào. Xác suất gặp xui xẻo ở người khác là 50%, còn ngươi là 100%.]

[Bây giờ ngươi đã nhận thấy điều không ổn chưa?]

Du Ấu Yểu thành thật gật đầu. Bé cảm thấy có gì đó không ổn thật.

“Bị cướp mất đặc điểm tốt nghĩa là sao?”

[Nghĩa trên mặt chữ. Có người đã dùng một cách nào đó để cướp đi đặc điểm tốt của ngươi. Mất đi đặc điểm tốt, ngươi chỉ là người bình thường. Và đó cũng là lý do ngươi trở thành phản diện.]

[Nhân vật chính của câu chuyện này không phải ngươi, mà là người đã cướp đặc điểm tốt của ngươi.]

Sau khi cướp đặc điểm tốt của Du Ấu Yểu, những kẻ đó được sống an nhàn thuận lợi, nổi bật trong lĩnh vực của mình. Còn Du Ấu Yểu mất đặc điểm tốt thì trở nên ích kỷ, hư vinh, kiêu ngạo…

Du Ấu Yểu đố kỵ với những người giỏi hơn mình, tương lai gặp lại họ liền xoi mói gây chuyện. Nhưng họ không coi Du Ấu Yểu ra gì, chỉ xem như một tiểu thư rỗng tuếch.

Càng như vậy, Du Ấu Yểu càng muốn trả đũa.