Chương 29: Ấu Yểu đánh nhau

Lông mày Du Nguyên Bạch giật một cái, không thể hiểu được lời Du Ấu Yểu nói.

Cậu cam chịu thở dài… Đúng vậy, đi chơi cùng Du Ấu Yểu mới nửa ngày, đứa trẻ 7 tuổi đã học được cách thở dài.

Cậu bước đến bên cạnh Du Ấu Yểu chuẩn bị kéo cô bé dậy. Du Ấu Yểu lại từ chối: “Anh ơi, dậy rồi làm gì ạ?”

Diều đã rơi xuống.

Du Nguyên Bạch định đưa Du Ấu Yểu đi tắm rửa, vì cậu sợ ông nội thấy sẽ không vui.

Nghe cậu nói vậy, Du Ấu Yểu càng không muốn đứng dậy. Bé vừa mới bắt đầu chơi, tắm rửa gì chứ. Bé nhân cơ hội đứng dậy, khi Du Nguyên Bạch đưa tay ra, bé lập tức kéo cậu xuống, tiếp tục lăn lộn cùng cậu.

“Du Ấu…” Lời chưa nói dứt, Du Nguyên Bạch đã bị Du Ấu Yểu đè trên mặt đất và vò rối mái tóc.

“Anh hai chơi đi mà!” Giọng Du Ấu Yểu hết sức phấn khởi.

“Ấu… Yểu.” Cậu Du Ấu Yểu xoa mặt.

“Du…” Còn bị Du Ấu Yểu cù nách.

Du Nguyên Bạch cố nhịn hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà cười ra tiếng. Chưa có ai cù lét cậu bao giờ, cho nên cậu không có ý thức phòng vệ.

“Vui, vui quá.” So với sự lúng túng của Du Nguyên Bạch, có thể nói là Du Ấu Yểu chơi vô cùng vui vẻ.

Lâu dần, dù là người bùn cũng thấy nóng máu. Cuối cùng Du Nguyên Bạch không nhịn được nữa, bắt đầu phản công. Nào bóp mặt, túm tóc, cù lét, trả lại tất cả những gì Du Ấu Yểu đã làm.

Du Ấu Yểu không hề tức giận, bắt đầu “đánh” nhau qua lại với Du Nguyên Bạch. Quần áo lăn tròn hết vòng này đến vòng khác trên bãi cỏ. Đến khi hai đứa cuối cùng cũng mệt đến mức phải dừng lại, Du Ấu Yểu thỏa mãn cảm thán: “Hóa ra chơi trò chơi vui như thế này.”

Du Nguyên Bạch vẫn không hiểu: “Chơi trò chơi?”

“Đúng vậy.” Du Ấu Yểu dang tay chân: “Trước đây chưa có ai chơi cùng em như thế này cả.” Bé chỉ tùy tiện nói một câu như vậy, nhưng lại khiến Du Nguyên Bạch sững sờ.

“Không ai chơi với em… Em phải làm sao?”

“Thì em tự chơi thôi.” Du Ấu Yểu nói một cách đương nhiên, không thấy có vấn đề gì: “Họ không chơi với em, em cũng không chơi với họ.” Gia đình ngu ngốc, các người sẽ không bao giờ có được Ấu Yểu đâu!

Logic của Du Ấu Yểu vô cùng nhất quán.

Du Nguyên Bạch muốn nói gì đó, nhưng thói quen lâu ngày lại khiến cậu nuốt lời vào trong.

Nghỉ ngơi đã đủ, hai đứa bò dậy khỏi mặt đất, nghiên cứu lại cách thả diều. Hai đứa bé lấm lem dường như còn hòa hợp hơn khi sạch sẽ. Du Nguyên Bạch cũng vô thức thả lỏng hơn rất nhiều.

Ấu Yểu chỉ là ham chơi thôi, chứ không cố ý làm bẩn người cậu.

Du Nguyên Bạch thả con diều lên, đợi nó bay đến độ cao thích hợp thì giao tay cầm cho Du Ấu Yểu.

Chơi một lúc nữa họ phải về rồi.

Lúc đó ông nội hỏi thì sẽ nói… Thì sẽ nói…

“Anh Nguyên Bạch, diều!” Du Ấu Yểu đột nhiên kêu to.

Du Nguyên Bạch nhanh chóng nhìn sang. Con diều hình bướm mà cậu làm cho Du Ấu Yểu đã bị một con diều hình đại bàng lớn khác móc vào.

Con diều đại bàng chắc là trang viên mua từ ngoài về, nó cứng cáp hơn diều tự làm của họ rất nhiều.