Du Nguyên Bạch đành nhận lấy con diều, đưa tay thử hướng gió, cố gắng thả diều cho Du Ấu Yểu chơi. Cậu làm gì cũng thành công, rất nhanh con diều đã bay lên.
Du Ấu Yểu đứng sau Du Nguyên Bạch nhìn theo, không những không cười mà ngược lại còn cảm thấy bực bội. Người anh này quá chuẩn mực đi.
Mọi hành động đều rất quy củ, như thể có một khuôn mẫu đang kiềm chế anh ấy. Bất kể bé nghịch ngợm thế nào, ăn dâu tây dính đầy miệng, vẩy màu vẽ lên người anh ấy, anh ấy cũng không tức giận.
Như thể anh ấy không có cảm xúc vậy.
Du Ấu Yểu lấy bản thân làm trung tâm, nghĩ gì là làm nấy. Bé ngồi xổm xuống, tạo tư thế lấy đà, nhắm vào Du Nguyên Bạch ở phía trước rồi lao ra. Nhảy phóc lên lưng cậu đẩy cho cậu ngã, lăn mấy vòng trên bãi cỏ.
Nào anh họ, đây mới gọi là “chơi” chứ.
[Người anh họ sẽ gây mâu thuẫn với ngươi là Du Nguyên Bạch!]
[Ngươi sẽ làm tổn thương cậu ấy, chà đạp cậu ấy, lăng mạ cậu ấy.]
[Mối quan hệ của hai người sẽ cứng như băng không thể lay chuyển được.]
Trên đường đến trang viên, 778 đã nói với Du Ấu Yểu những lời này. Du Ấu Yểu thầm nghĩ 778 đang lảm nhảm gì vậy chứ. Cái gì mà chà đạp, lăng mạ, ở nhà trẻ bé còn chưa học đến hai từ này, viết thế nào cũng không biết nữa là.
Lẽ nào việc bắt Du Nguyên Bạch dạy tiếng Anh là lăng mạ anh ấy rồi sao? Tiếng Anh của bé tệ đến mức đó ư!
Du Ấu Yểu không phục trong lòng, liền ra sức hành hạ Du Nguyên Bạch. Chiếc áo khoác màu nhạt mà Du Nguyên Bạch mặc khi ra ngoài, giờ đã loang lổ đủ màu.
Du Ấu Yểu hỏi 778, đây có phải là sự lăng mạ mà nó nói không.
778 im lặng hồi lâu.
778 không nói gì, Du Ấu Yểu liền ném nó ra sau đầu, mặc sức làm những điều mình muốn. Dùng một cú lấy đà để nhảy lên lưng Du Nguyên Bạch. Du Nguyên Bạch bất ngờ loạng choạng hai bước rồi ngã xuống, cứ thế hai anh em lăn lộn mấy vòng trên bãi cỏ.
Đến khi dừng lại, trên người và trên tóc đã dính đầy cỏ vụn, thậm chí là bùn đất, trông vô cùng thảm hại. Đây là lần đầu tiên Du Nguyên Bạch lớn đến chừng này lại chật vật như vậy.
Trông như một cậu bé ăn mày.
“Ấu Yểu!” Du Nguyên Bạch nhìn Du Ấu Yểu, lúc này cậu có chút tức giận.
[Thấy chưa! Mâu thuẫn của hai người bắt đầu rồi!] 778 trở nên hứng thú.
Ồ! Cuối cùng cũng tức giận rồi sao? Du Ấu Yểu nở nụ cười đắc thắng, cả người lại lăn thêm vài vòng trên bãi cỏ: “Anh Nguyên Bạch, chúng ta ra ngoài chơi mà! Anh cứ… Quy củ như vậy, thật sự đã chơi chưa?”
Cô bé nghĩ mãi mới tìm được từ “quy củ”, đây là từ ông nội từng dạy bé.
Du Nguyên Bạch mím chặt môi. Bố mẹ đã dặn rồi, ở nhà phải ngoan ngoãn hiểu chuyện, không được gây rắc rối cho ông bà. Cậu nhìn Du Ấu Yểu với người đầy bùn đất, trông như một đứa trẻ nhặt rác. Không biết chú thím tư mà thấy sẽ nghĩ thế nào nữa.
“Anh định nói với bố mẹ em à?” Du Ấu Yểu cũng mặc kệ Du An Hạo và Phó Kỳ Ngọc nghĩ gì: “Họ còn không chơi với em, mà dám dạy dỗ em sao?”