Nếu nói Du Nhuận Trạch mang lại cảm giác như nước tưới vạn vật, nuôi dưỡng chúng sinh thì Du Nguyên Bạch lại như cỏ lan cây ngọc, trăng dưới đáy giếng, có thể thấy nhưng lại khó lòng tiếp cận.
Trong ký ức của Du Ấu Yểu, anh hai Du Nguyên Bạch là người không nổi bật nhất ở trong nhà (bé thì không tính!). Có lẽ vì bố mẹ không ở bên cạnh, cậu rất trầm lặng, luôn nhốt mình trong phòng sách ở Minh Nguyệt Cư để đọc sách luyện chữ, không hề có sức sống của trẻ con.
Cũng không chơi nhiều với các anh chị em khác.
Ngồi ở ghế sau xe, Du Ấu Yểu lén nhìn Du Nguyên Bạch ở bên cạnh. Du Nguyên Bạch có một vẻ ngoài tuấn tú, khóe mắt còn có một nốt ruồi lệ vừa vặn, tạo cho người ta một khí chất u buồn, sâu lắng.
Đã quen với việc ở một mình, ngay cả khi không làm gì cũng tạo ra một tư thế xa cách từ chối người khác. Không thể đến gần, cũng không thể thiết lập kết nối.
Du Ấu Yểu hơi phồng má, lại còn có khí chất độc đáo hơn bé. Tại sao chứ?
Bé muốn người anh họ này phải “hạ phàm”.
Hôm nay ông nội hẹn người đi câu cá, nhưng vì ra ngoài hơi sớm, nên ông chuẩn bị cùng vài người bạn già tụ tập uống trà, trò chuyện trước, ăn trưa xong mới đi câu.
Trẻ con không hứng thú với buổi tụ họp của người già. Vừa hay khu nghỉ dưỡng này có đủ mọi thứ, có thể đi dã ngoại, hái trái cây và thả diều. Du Hoa Mậu liền bảo người dẫn đường cho Du Ấu Yểu và Du Nguyên Bạch, rồi đi vào phòng riêng.
Hai đứa trẻ ở một mình, Du Nguyên Bạch có chút không thoải mái. Lỡ như Du Ấu Yểu lại bắt cậu dạy tiếng Anh thì sao.
Tuy nhiên, cậu đã đánh giá cao Du Ấu Yểu. Du Ấu Yểu chưa bao giờ là người ham học. Trong lòng bé, cuối tuần là nghỉ phép, mà nghỉ phép thì phải chơi thoải mái.
Tiếng Anh ư? Heo cũng không học nữa là.
“Anh Nguyên Bạch, chúng ta đi dã ngoại nhé.” Du Ấu Yểu muốn thả diều, nhưng cần phải xem bãi cỏ của khu nghỉ dưỡng có rộng không.
Du Nguyên Bạch đương nhiên đồng ý. Cậu đã tự định vị mình là “người lớn” phải chăm sóc em gái, Du Ấu Yểu muốn chơi gì cậu theo đó là được.
… Nhưng Du Ấu Yểu quá hiếu động, ý tưởng thay đổi liên tục. Vừa nói là đi dã ngoại, nhưng đi ngang qua vườn hái trái cây lại chuyển thành đi hái dâu tây. Sau khi ăn một miệng đỏ rực thì lại nói muốn chọn một con diều mình thích.
Đến nơi thì thấy còn có thể tự làm diều, bé lại hứng lên muốn tự tay làm. Nhân viên cung cấp thanh tre, giấy vẽ và màu vẽ cùng các dụng cụ khác, kết quả ngay cả bản vẽ bé cũng không vẽ được.
Màu vẽ dính đầy khắp nơi, cậu lên giúp đỡ cũng bị dính đầy màu sắc, nhưng cậu không hề giận. Cậu giúp Du Ấu Yểu uốn cong thanh tre làm khung, rồi thiết kế hình diều, dùng kéo cắt ra dán lên khung, cuối cùng buộc dây diều vào.
Cậu rất đáng tin cậy. Mặc dù mới bảy tuổi thôi, nhưng đã chín chắn đến khó tin.
Ăn trưa xong, Du Ấu Yểu kéo Du Nguyên Bạch đi thả diều. Gió hôm nay không đủ mạnh, diều của Du Ấu Yểu không bay lên được, mặt bé lạnh tanh im lặng nhìn con diều chằm chằm. Giống như đang nói con diều không biết điều vậy.