Chương 26: Ấu Yểu là Ấu Yểu của mọi người

Khóe miệng Du Ấu Yểu một khẩu AK khó mà kìm lại: “Chuyện, chuyện nhỏ thôi mà.”

Du Nhuận Trạch tiếp tục khen ngợi, hai anh em cứ thế quấn quýt không rời.

Du Tử Trạc ở bên cạnh: Anh cả ơi, anh có quên gì không? Hello em ở đây, em nói là em ở đây, anh không thấy à?

Du Tử Trạc: Mình sẽ không bao giờ chơi với anh cả nữa!



Du Ấu Yểu đã có một giấc ngủ rất ngon. Liên tục “làm thêm giờ” suốt bốn ngày, khiến bé thiếu ngủ nghiêm trọng, bây giờ ngủ đến tận giữa trưa mới dậy.

Giờ ăn sáng đã qua từ lâu, người lớn trong nhà thì đi làm, trẻ con thì ra ngoài chơi. Bé đi loanh quanh biệt thự một vòng, vậy mà không thấy mấy người.

Bữa sáng đã được giữ ấm trong bếp. Du Ấu Yểu liền chạy đến Thu Minh Cư để ăn cơm.

Lúc này ông bà nội đang ở nhà.

Nói đi cũng phải nói lại, trong nhà này ngoài bố mẹ, người thân thiết nhất với Du Ấu Yểu chính là ông bà nội và Du Tử Trạc.

Du Ấu Yểu và Du Tử Trạc xấp xỉ tuổi nhau, bố mẹ đều là những người bận rộn sự nghiệp, đâu có thời gian trông con, bèn giao phó con cái cho Du Hoa Mậu và Đỗ Văn Tâm đã nửa nghỉ hưu. Chính vì thế, Du Ấu Yểu và Du Tử Trạc mới có thể cùng nhau lớn lên trong sự cãi vã ồn ào.

Sau một tuần cố gắng, anh họ nhỏ thì không nói nhưng anh họ cả chắc đã nhớ đến bé rồi.

Du Ấu Yểu vừa cắn một miếng bánh bao vừa nghĩ. Thật khó để khiến người khác nhớ đến mình, quả nhiên làm người chiến thắng thật không dễ.

Nhưng có câu nói gì mà ông nội thường cảm thán ấy nhỉ: “Ông trời muốn giao nhiệm vụ lớn cho một người, ắt phải bẻ gãy gân cốt, mài mòn xương tủy, bắt người đó chịu khổ” … Hình như có gì đó không đúng.

Du Ấu Yểu “mù chữ” gãi gãi mặt. Ý nghĩa chắc cũng gần giống vậy thôi. Dù sao người chiến thắng cũng phải trải qua nhiều gian nan mới trưởng thành được.

Du Ấu Yểu tự cảm thấy đã thông suốt, cúi đầu húp một ngụm cháo.

Du Hoa Mậu cầm cần câu chuẩn bị ra ngoài. Hiện tại một tháng ông sẽ có một nửa thời gian không đến công ty, chỉ làm những điều mình muốn. Cuộc sống hiện tại có thể nói là rất thoải mái.

Trước khi đi, ông đặc biệt đến phòng ăn tìm Du Ấu Yểu: “Ấu Ấu, có muốn theo ông ra ngoài chơi không?”

Du Ấu Yểu nuốt ngụm cháo trong miệng xuống. Bé không muốn ra ngoài, chỉ muốn nằm xem phim hoạt hình thôi. Nhưng nghĩ lại, hình như anh cả Du Bạc Hằng có nói, muốn người khác nhớ đến mình thì phải tham gia các hoạt động mà người đó tổ chức.

Ông nội sẽ không quên bé, cứ coi như là để củng cố ấn tượng đi.

“Cháu đi ạ.” Xử lý xong bữa ăn trong chớp mắt, Du Ấu Yểu nhanh chóng lau miệng.

Du Hoa Mậu gật đầu, rồi bảo người đi đến Minh Nguyệt Cư gọi Du Nguyên Bạch: “Xem Nguyên Bạch có ở nhà không. Cả ngày thằng bé cứ nhốt mình trong phòng sách, không tốt cho sự phát triển đâu.”

Anh hai sao? Mắt Du Ấu Yểu đảo một vòng. Anh hai đi cũng tốt, bé muốn anh ấy cũng phải nhớ đến mình.