Chương 23: Con muốn nuôi heo

Tối qua Phó Kỳ Ngọc không thấy Du Ấu Yểu đâu, lo lắng con xảy ra chuyện nên đã dậy xem thử, sau đó phát hiện Du Ấu Yểu đã vào phòng Du Bạc Hằng.

Là anh em ruột, lại đều còn nhỏ tuổi nên Phó Kỳ Ngọc cũng không ngăn cản. Cô còn đang thấy mối quan hệ giữa các con không được thân thiết cho lắm.

Đến khi dì giúp việc gõ cửa phòng Du Bạc Hằng, bà liền thấy Du Bạc Hằng có vẻ tiều tụy, trên mặt còn có vết đỏ.

“Do chân em ấy đè trúng.” Du Bạc Hằng đầy vẻ uể oải. Cậu không ngờ lúc ngủ Du Ấu Yểu lại không ngoan ngoãn như vậy. Bé lăn lộn khắp giường, hết giơ tay đấm cậu rồi lại giơ chân đá cậu.

Dì giúp việc muốn cười nhưng cố nhịn, bước vào lôi Du Ấu Yểu ra khỏi chăn. Bà đã quen với việc phải lôi đầu Du Ấu Yểu ra từ cuối giường.

Phòng bên cạnh Du Bạc Hằng là Du Châu Dã. Cậu em trai song sinh nhìn thấy vết đỏ trên mặt anh trai chỉ im lặng không nói gì.

Hôm nay là thứ hai, phải đi học. Du Ấu Yểu còn đang bận tâm về chuyện tối qua, không có tâm trạng để chiêm ngưỡng kiểu tóc xương cá của mình.

Vừa tan học, bé đã bảo tài xế đưa đi mua rất nhiều đồ ăn vặt, bao gồm cả bánh bướm mà Du Tử Trạc thích. Chẳng phải là làm những điều người khác thích sao?

Siêu! Đơn! Giản!

Sau đó bé mang đồ đến Không Sơn Cư.

Vì hôm qua Du Tử Trạc bị ngã xuống nước nên được nghỉ học một ngày, lúc này đang ôm tay cầm chơi game. Thấy bé bước vào, không chỉ Du Tử Trạc cảnh giác mà người làm ở Không Sơn Cư cũng âm thầm theo dõi.

Người làm biết rõ chuyện hôm qua là tai nạn, nhưng xưa nay mối quan hệ giữa hai đứa trẻ này đã không tốt, họ sợ rằng hai đứa lại có mâu thuẫn.

Sau đó, Du Ấu Yểu tặng một đống đồ ăn vặt cho cậu bé rồi nói thêm vài câu. Du Tử Trạc nhanh chóng tha thứ cho chuyện bị đẩy xuống nước, hai đứa lại trở nên thân thiết như anh em tốt.

Người làm vô cùng ngạc nhiên, cảm thấy mặt trời mọc đằng Tây rồi sao?

Rất nhanh, mười phút trôi qua, tiếng cãi vã quen thuộc lại truyền ra từ Không Sơn Cư.

“Em chú ý một chút! Quân bài đều bị em làm đổ hết rồi.”

“Em ngốc quá! Đơn giản thế mà cũng không biết làm.” “Á á á! Cái đồ ngốc Du Tử Trạc chỉ biết ăn!”

Còn có tiếng gào thật lớn của Du Tử Trạc: “Du Ấu Yểu! Anh sẽ không bao giờ chơi với em nữa!”

Ôi trời, dì giúp việc đang quét dọn ngoài sân chợt cúi đầu xuống. Bà đã bảo rồi mà, sao mặt trời lại mọc đằng Tây được chứ. Đây mới là cảnh tượng quen thuộc khi hai đứa trẻ này chơi cùng nhau.



Bên cạnh một người thắng cuộc chắc chắn sẽ có rất nhiều người đi theo. Đối với những người này, người thắng cuộc cần phải thể hiện thiện ý, khích lệ đúng lúc và còn phải thỉnh thoảng ban thưởng.

Du Ấu Yểu mua một đống đồ ăn vặt cho Du Tử Trạc. Khi Du Tử Trạc lộ vẻ cảnh giác thì bé liền nói ra mục đích: Bé đến để xin lỗi. Là người có lòng dạ rộng rãi nhất trong thế hệ cháu nhà họ Du. Dù xảy ra chuyện gì cũng có dũng khí để tha thứ.