Dưới ánh đèn, hàng mi rủ xuống vừa dày vừa dài.
“Anh ơi, anh đẹp trai thật đấy.” Bé chợt nịnh nọt một câu.
Du Bạc Hằng mở mắt thật to.
Sao, sao đột nhiên lại nói chuyện này.
Lúc này tai cậu cũng đã hơi đỏ: “Em cũng rất đẹp.”
“Ồ.” Du Ấu Yểu không mấy để tâm, bởi “sắc đẹp” của bé đã bị người khác cướp mất, bây giờ bé chỉ muốn trở thành trung tâm của đám đông thôi.
“Làm thế nào để mọi người nhớ đến em vậy anh?”
Nhớ đến?
Từ ngữ này có chút kỳ lạ, bởi Du Bạc Hằng nghĩ rằng người nhà họ Du ai cũng biết nhà họ có một cô em gái nhỏ.
Chắc là em gái không giỏi nói chuyện, nên đã dùng sai từ.
Nghĩ đến chuyện xảy ra ban ngày, nếu Du Ấu Yểu thực sự không cố ý thì việc bé chạy nhảy đi tìm từng người anh họ để chơi, hẳn là để “Mọi người thích em?”
Du Ấu Yểu từng than phiền là Du An Hạo làm lơ em ấy.
Không muốn làm một quả khổ qua nhỏ bị làm lơ, nên muốn kết bạn với mọi người, được mọi người yêu quý chăng.
Du Bạc Hằng nghĩ rằng mình đã đoán đúng. Lúc này cậu có chút áy náy, cảm thấy mình cũng là một trong những người đã lơ là Du Ấu Yểu.
“Chuyện ban ngày là tai nạn thôi.” Cậu an ủi Du Ấu Yểu một câu. Dù sao cũng là Du Tử Trạc đề nghị đi ra sau núi: “Nếu Ấu Yểu cảm thấy áy náy trong lòng thì hãy mang đồ ăn vặt mà Tử Trạc thích để đến dỗ em ấy.”
Du Tử Trạc thích ăn, muốn hốt thuốc thì phải đúng bệnh mà.
Tương tự như vậy: “Những anh chị em khác cũng thế.” Muốn kết bạn với mọi người, chỉ cần làm những điều họ thích là được.
“Nhưng mọi người đều là người thân, trong lòng đều có Ấu Yểu. Chỉ là trước đây ít chơi cùng nhau, nên không biết làm thế nào để thân thiết với Ấu Yểu mà thôi.” Du Bạc Hằng được Du An Hạo bồi dưỡng làm người kế thừa, nên cách nói chuyện rất có lý lẽ: “Sau này Ấu Yểu hãy tham gia các hoạt động của mọi người nhiều hơn nhé.”
Hả?
Du Ấu Yểu nghe mà thấy mơ hồ.
Cứ cảm thấy Du Bạc Hằng đã hiểu lầm điều gì đó, nhưng lại không biết không đúng ở chỗ nào.
Bé liền chọn lọc và tóm tắt lại lời của Du Bạc Hằng, sau đó chỉ nhớ hai điểm “làm những điều người khác thích” và “tham gia các hoạt động của mọi người”.
Làm như vậy là có thể trở thành trung tâm của đám đông rồi sao?
Du Ấu Yểu nhíu mày, tạm thời tin lời của Du Bạc Hằng.
Nhìn Du Ấu Yểu nhăn nhó khuôn mặt trông khá thú vị, khiến Du Bạc Hằng bật cười thành tiếng.
Cậu cầm lại cuốn truyện rồi tiếp tục dỗ cho bé ngủ. Lúc này, tiếng sấm ngoài cửa sổ đã im bặt.
Sáng hôm sau, dì giúp việc chăm sóc Du Ấu Yểu đi tìm người ở phòng ngủ chính nhưng không thấy bóng dáng Du Ấu Yểu đâu. Phó Kỳ Ngọc đang đeo hoa tai trước gương: “Tìm Ấu Yểu ấy à, con bé ở phòng Bạc Hằng đấy.”
Việc Du Ấu Yểu trốn vào phòng ngủ chính khi trời mưa bão là “kiến thức thông thường” của Thanh Tuyền Cư.