Chương 20: Con muốn nuôi heo

Phó Kỳ Ngọc gật đầu, rồi lại nhớ ra Du An Hạo vừa về cùng Du Ấu Yểu: “Anh đưa Ấu Yểu đi chơi sao?”

“Thì chuyện vật cưng của con bé.” Nhắc đến đây, vẻ mặt Du An Hạo có chút khó tả: “Tuần trước anh đã nói cuối tuần sẽ đưa con bé đi chọn thú cưng. Còn tưởng sau chuyện của Tử Trạc thì Ấu Yểu sẽ quên, ai ngờ anh vừa về là con bé đã đòi rồi.”

Phó Kỳ Ngọc không thấy có vấn đề gì: “Chuyện anh đã hứa với con bé thì đương nhiên phải thực hiện.”

Thế nhưng Du An Hạo lại tỏ vẻ ngập ngừng. Phó Kỳ Ngọc liền nhận ra điều gì đó: “Không phải nói là mua thú cưng sao, mua con gì vậy?”

Du An Hạo: “Heo.”

Phó Kỳ Ngọc: ?

Tưởng mình nghe nhầm, một lúc sau cô mới chợt hiểu ra: “Heo con đúng không? Một cô em họ của em cũng từng nuôi.”

Du An Hạo lắc đầu: “Heo to.”

Phó Kỳ Ngọc: ?

“Không đùa đâu, là heo to thật sự đấy.” Du An Hạo khổ sở xoa trán, đến giờ vẫn chưa thông suốt chuyện này: “Anh hỏi con bé lý do tại sao, con bé nói là tiện để ăn.” Con cái nhà người ta nuôi thú cưng không chó thì mèo, nhà anh thì hay rồi, lại nuôi heo.

Du An Hạo xoay một vòng tại chỗ: “Anh phải mở chuồng lợn ở đâu cho con bé nuôi bây giờ.” Biệt thự dù có to lớn, thậm chí sau núi còn nuôi một số động vật nhỏ, nhưng tuyệt đối không có bao gồm lợn.

Phó Kỳ Ngọc im lặng hồi lâu, dường như vẫn đang tiêu hóa. Mãi sau, cô mới tiếp lời: “Nuôi lợn… Cũng được, nhưng lần trước cả biệt thự chúng ta đã phải bắt chó rồi. Lần này sẽ không biến thành cả biệt thự đi bắt heo đấy chứ?”

Du An Hạo nghe vậy liền im lặng. Anh vẫn nhớ rõ nỗi sợ hãi khi cả biệt thự bị tiếng “gâu gâu” chi phối. Lần này nếu lợn chạy mất, chẳng phải sẽ là tiếng “ụt ịt” hay sao.

Du An Hạo vỗ một cái vào mặt. Anh thật sự hết cách rồi.



[Phụt ha ha ha!]

[Phụt ha ha ha ha ha!]

Ngay cả khi đã trôi qua vài tiếng, Du Ấu Yểu vẫn bị 778 cười nhạo.

[Ngươi có nhìn thấy vẻ mặt của anh cả ngươi lúc đó không? Nó đang nghi ngờ nhân sinh đấy!]

[Cả cậu anh họ nhỏ kia nữa, lúc mông chạm nước còn chưa phản ứng kịp, vẫn đang nghĩ cái gì rơi xuống nước, phải mất mấy giây mới nhận ra là chính mình!]

[Ha ha ha khụ khụ khụ!]

Sau khi suýt nữa bị sặc, 778 liền hắng giọng: [Bỏ cuộc đi, ngươi không thể hòa hợp với gia đình được đâu.]

Du Ấu Yểu hừ một tiếng, không hề bị lời chế nhạo của 778 đánh gục. Bé khoanh chân ngồi trên chiếc giường nhỏ mà trầm tư.

Rốt cuộc là có vấn đề ở đâu chứ.

Phù phù, gió bắt đầu thổi bên ngoài cửa sổ. Hôm nay thời tiết không tốt, mặt trời đã lặn xuống từ buổi chiều. Du Ấu Yểu xuống giường đóng cửa sổ lại.

Thôi, đến giờ ngủ rồi.

Để mai nghĩ tiếp vậy.

Rồi bé ngủ thϊếp đi ngay lập tức.

778: … Quả là vô tư.

Thế nhưng nửa đêm gió càng lúc càng mạnh, bầu trời bắt đầu sấm sét.

Du Ấu Yểu là một đứa trẻ.

Còn là một đứa trẻ sợ sấm sét.

Mặc dù đã ngủ riêng phòng với bố mẹ từ lâu, nhưng mỗi khi trời mưa bão sấm sét, Du Ấu Yểu vẫn sẽ kéo cái gối nhỏ của mình đi tìm Phó Kỳ Ngọc. Nếu không bé không có cảm giác an toàn, sẽ không tài nào ngủ được.