Chương 19: Cách để đắc tội với ba anh họ trong cùng một ngày

Biu biu!

Súng nước của Du Tử Trạc đã bắn tới, Du Ấu Yểu suýt soát tránh được, thầm nghĩ lần này tuyệt đối không được làm hỏng. Sau khi điều chỉnh nòng súng nhắm vào Du Tử Trạc, Du Ấu Yểu bắn liên tục.

Hai đứa trẻ đấu qua đấu lại vô cùng náo nhiệt, hoàn toàn không quan tâm đến việc quần áo bị ướt có bị cảm lạnh hay không.

“Du Ấu Yểu, em có chơi nổi không vậy? Anh đã bắn trúng em mấy lần rồi.” Du Tử Trạc lải nhải.

“Anh mới không được ấy, có muốn xem phía sau lưng anh không, toàn là dấu vết do em bắn trúng!” Du Ấu Yểu không chịu thua.

Chỉ là cả hai mặc đồ dày nên không cảm thấy có vấn đề gì.

Hai đứa bé đang hăng say chơi đùa dần dần xích lại gần nhau, chuẩn bị phân định thắng thua cuối cùng.

Một giây, chính là giây phút đó… Du Ấu Yểu bị trượt chân, ngã ngồi xuống đất. Đồng thời đạp trúng Du Tử Trạc một cái, khiến Du Tử Trạc bị hất bay theo đà trượt của bé.

Tõm, Du Tử Trạc đã rơi xuống con suối nhỏ ở bên cạnh.

Du Ấu Yểu: ?

Du Tử Trạc: ?

778 nhịn cả ngày cuối cùng cũng không nhịn được nữa: [Phụt, ha ha ha ha ha ha!]

Cuối cùng nó đã đánh giá thấp Du Ấu Yểu.

Chẳng những không chỉ đắc tội một người anh họ, mà là không buông tha một ai cả!

Khu biệt thự cuối tuần rất náo nhiệt. Chỉ trong một ngày, Du Ấu Yểu đã thành công gây chú ý trước mặt người nhà họ Du.

Bé đã phá hủy đống quân bài của Du Nhuận Trạch, khiến Du Nguyên Bạch phải bế quan và còn đá Du Tử Trạc rơi xuống nước.

Thấy từ phòng lớn đến phòng thứ ba đều trở thành người bị hại, khi phòng thứ hai trở về còn thở phào nhẹ nhõm.

Thật may vì hôm nay họ không có mặt ở nhà, nếu không người gặp họa sẽ có thêm cả họ.

Ba người bị tổn thương, đặc biệt là Du Tử Trạc, khi được cứu lên đã gào khóc long trời lở đất. Cậu bé vừa khóc vừa chất vấn Du Ấu Yểu có phải đang trả thù việc cậu đã bôi nước bọt lên bánh bướm trước đó hay không: “Em không ăn được nên đã ghi hận trong lòng!”

Du Ấu Yểu: … Bé thật sự không có ý đó.

Du Tử Trạc không nhắc thì bé cũng đã quên chuyện này, dù sao thì nó cũng quá kinh tởm đi.

“Nếu em nói em không cố ý…”

Nhà họ Du: Ừm…

“Ra oai phủ đầu!” Du Tử Trạc hét lên một lời giải thích, đây là từ mới cậu bé học được.

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có lý do này mới giải thích được chuỗi hành vi của Du Ấu Yểu.

“Em ấy muốn con sợ em ấy, từ nay về sau phải nghe lời em ấy đây mà!”

Du Ấu Yểu đanh mặt lại, cảm thấy Du Tử Trạc suy nghĩ quá nhiều rồi.

Phó Kỳ Ngọc kết thúc bữa tiệc trở về Thanh Tuyền Cư mới nghe nói về chuyện này. Lúc đó Du An Hạo cũng vừa từ bên ngoài trở về, cô liền trêu chọc: “Con gái anh gây họa rồi à?”

Du An Hạo đã tìm hiểu mọi chuyện, nhẹ nhàng xua tay: “Đã xin lỗi anh cả rồi, nói cho cùng cũng không hoàn toàn là lỗi của Ấu Yểu. Chỉ cần gửi cho Tử Trạc ít quà an ủi, chuyện này cứ thế cho qua thôi.”