Chương 18: Cách để đắc tội với ba anh họ trong cùng một ngày

Có vẻ năng khiếu ngôn ngữ của cô em họ nhỏ này chỉ ở mức trung bình.

Du Nguyên Bạch mở máy tính bảng chuẩn bị dạy tiếng Anh. Cậu chưa từng làm giáo viên nhưng có thể thử xem.

Du Ấu Yểu nhìn chằm chằm vào động tác của Du Nguyên Bạch bằng đôi mắt long lanh, trong lòng thầm nói mình quả là thiên tài. Nhìn xem, sắp sửa có thể làm thân với anh hai rồi.

“A… Ac…” Từ này chưa học, chắc không phải từ thông dụng đâu nhỉ.

“I… I enjoy…”

“Phải thêm “ed”, enjoyed.”

Du Ấu Yểu im lặng, quyết định đổi câu khác.

“Gone to?”

“Là went to.”

Sau một hồi đối thoại đơn giản, Du Nguyên Bạch có nhận thức sâu sắc hơn về năng khiếu ngoại ngữ của Du Ấu Yểu.

Đây không phải là ở mức “trung bình”, mà gần như là “không có”.

“Sau này em đi trên phố, hoặc tham gia đàm phán thương mại, gặp người nước ngoài thì phải làm sao đây?” Du Nguyên Bạch lo lắng thở dài.

Du Ấu Yểu lấy làm ngơ ngác, thốt ra một câu tiếng Anh lưu loát với Du Nguyên Bạch: “Wait a moment, my translator is on their way!” (Chờ một lát, phiên dịch của tôi đang đến).

Du Nguyên Bạch: ?

Du Ấu Yểu nói với lý lẽ hùng hồn: “Chính là như vậy! Bố em nói rồi, bố có thể trang bị cho em một đội ngũ phiên dịch chuyên nghiệp. Gặp cái gì không biết thì gọi người, để phiên dịch nói chuyện với họ.”

Du Nguyên Bạch: ?

Hóa ra chỉ cần nhớ mỗi câu này thôi sao.

Mười phút sau, Du Ấu Yểu đứng bên ngoài sân Minh Nguyệt Cư.

Du Nguyên Bạch nói cậu có kiến thức nông cạn, không thể làm giáo viên. Bảo Du Ấu Yểu nên mời một giáo viên nước ngoài thử xem.

Du Ấu Yểu sờ cằm trầm tư, lại bị đuổi ra ngoài rồi, rốt cuộc là có vấn đề ở đâu chứ.

778: Phụt.

Không được, không thể bỏ cuộc.

Du Ấu Yểu đi tìm phương hướng, một lần nữa đi về phía Không Sơn Cư. Mặc dù không hợp với Du Tử Trạc cho lắm, nhưng ai bảo trong nhà chỉ còn lại mình cậu.

“Du Tử Trạc!” Du Ấu Yểu tìm thấy Du Tử Trạc đang nghịch súng đồ chơi trong phòng đồ chơi. Du Tử Trạc là một cậu bé mũm mĩm còn tròn trịa hơn cả Du Ấu Yểu. Tính tình thích ăn, thích chơi, không thích học. Nhưng ngay cả một người như Du Tử Trạc, mà ngoại ngữ cũng nói tốt hơn Du Ấu Yểu.

Du Ấu Yểu bày tỏ là bé rất hận điều này.

“Chơi cùng không?”

Du Tử Trạc liếc nhìn Du Ấu Yểu.

Lần cuối cùng chơi với Du Ấu Yểu là một tháng trước. Ở Thu Minh Cư, cậu và Du Ấu Yểu đã đánh nhau để giành miếng bánh bướm cuối cùng, kết quả là cậu đã thắng.

Miệng còn muốn cãi cự mấy câu, nhưng Du Tử Trạc chơi một mình thật sự quá buồn chán. Cậu liền đưa khẩu súng nước ra: “Ra sau núi chơi súng nước, đi không?”

Thời tiết này mà chơi nước á? Lúc Du Ấu Yểu nhận lấy khẩu súng nước có hơi băn khoăn, vì bây giờ mới tháng 3 thôi. Nhưng đã nói là muốn kéo gần quan hệ, chơi thì chơi thôi.

Hai đứa nhóc liền chạy ra sau núi. Ở chỗ trũng sau núi có một con suối nhỏ, được chảy vào sông Hoán Sa ở sân trước. Trước đây cứ vào mùa hè là người nhà họ Du lại thường bắt cá, mò tôm ở đó.

Du Ấu Yểu bơm đầy nước vào súng, học không được thì chơi vậy.

Gì chứ chơi bé là giỏi nhất!