Chương 16: Cách để đắc tội với ba anh họ trong cùng một ngày

Du Ấu Yểu chạy đến Không Sơn Cư, nơi anh họ cả ở.

Lúc đó Du Nhuận Trạch đang xếp bài. Cậu hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Du Ấu Yểu. Vốn dĩ họ có chênh lệch tuổi tác khá lớn, bình thường không chơi cùng nhau, thực sự không nghĩ ra lý do Du Ấu Yểu lại đến tìm cậu. Tuy nhiên, dù sao cũng là em gái nhỏ của mình, Du Nhuận Trạch bảo người mang trà bánh ra, mỉm cười gọi Du Ấu Yểu lại gần.

Du Ấu Yểu chạy bằng đôi chân ngắn ngủn đến trước mặt Du Nhuận Trạch, nhìn bàn tay Du Nhuận Trạch chìa ra, khẽ nghiêng đầu chủ động áp má, cọ cọ vào lòng bàn tay cậu.

Giống như Du Nhuận Trạch đang xoa đầu bé. Đây là cách chào hỏi thân thiện mà bé có thể làm được.

Du Nhuận Trạch có chút sững sờ, quả nhiên bị sự đáng yêu này cuốn hút. Nhà cậu chỉ có một cậu em trai nghịch ngợm và một chị gái thận trọng, khiến cho tình yêu thương của Du Nhuận Trạch không có chỗ để giải phóng.

May mắn là Du Ấu Yểu đã đến.

Trước đây sao cậu không nhận ra Du Ấu Yểu đáng yêu đến thế nhỉ. Du Nhuận Trạch thầm hỏi một câu, ngoài mặt thì vẫn dịu dàng giải thích “công việc” của mình cho Du Ấu Yểu nghe.

“Đây là quân bài Domino…” Cậu nói xong, đặt một lá bài ở cuối: “Những quân bài này đều được đặt làm riêng, được viết sẵn những lời chúc trên đó. Sau khi xếp xong anh sẽ quay lại quá trình chúng đổ xuống.”

Du Ấu Yểu nửa hiểu nửa không.

Bé biết quân bài domino, chỉ cần đẩy một quân thì những quân phía sau sẽ đổ theo. Cái này cũng vậy sao? Nhưng nó quá lớn mà.

Phóng tầm mắt ra xa, đống bài của Du Nhuận Trạch chất đầy cả căn phòng. Từ quân bài đầu tiên ở cửa trở đi, có chỗ tản ra có chỗ tập trung. Hoa văn được in riêng ở mặt sau của quân bài, cần phải điều chỉnh khoảng cách và di chuyển vị trí từng quân một.

Cậu chơi trò này đã hai năm, ít thì vài trăm quân, nhiều thì hàng chục nghìn quân. Lần nhiều nhất cậu đã xếp hơn hai mươi nghìn quân bài.

Mà cậu coi hoạt động này là một cách để rèn luyện tính kiên nhẫn.

Du Ấu Yểu khép miệng đang mở vì kinh ngạc, ngón tay ngứa ngáy muốn hành động.

Đã nói là tăng sự hiện diện mà, cơ hội không phải đang ở ngay trước mắt sao!

“Anh ơi, để em giúp anh!” Bé vỗ vỗ ngực.

Du Nhuận Trạch chấp nhận lời đề nghị của Du Ấu Yểu, đưa cho bé vài quân bài. Thực ra cậu gần xếp xong rồi, chỉ là muốn cho Du Ấu Yểu một chút cảm giác tham gia.

Đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện như Du Ấu Yểu, cầm vài quân bài là đủ chơi rồi… Nhỉ…

Du Nhuận Trạch nhìn Du Ấu Yểu với ánh mắt trìu mến, giây tiếp theo lại dần chuyển sang kinh hoàng. Khi Du Ấu Yểu nhấc chân bước qua đoạn bài Domino ở phía trước, tà váy đã quét qua một quân bài, làm sắc mặt cậu hoàn toàn thay đổi.

Cạch, quân bài đầu tiên đổ xuống. Du Nhuận Trạch cố gắng cứu vãn, nhưng vì quá vội vàng lại đẩy đổ một quân bài ở giữa.

Cạch cạch.

Du Nhuận Trạch nhắm mắt lại.

Cạch, cạch… Cạch cạch cạch cạch cạch… Tiếng quân bài liên tiếp đổ xuống truyền đến tai của Du Nhuận Trạch.