Chương 14: Cách để đắc tội với ba anh họ trong cùng một ngày

Du Ấu Yểu cố tình không đứng cùng người lớn, thế là không một ai đến bên cạnh bé cả.

Những người này thật sự không nhận ra bé.

Hoặc nói cách khác, khi bé đứng cạnh Du Hoa Mậu, mọi người sẽ nhớ đến bé. Nhưng khi bé đứng một mình, không gian nơi bé đứng dường như bị che mờ. Họ biết Du Hoa Mậu có một cô cháu gái nhỏ, nhưng cô cháu gái nhỏ ở đâu thì dường như không thấy.

778 cố gắng hết sức để Du Ấu Yểu nhận ra sự thật: [Nếu như thế này mà ngươi còn không tin lời ta thì ngươi có thể tùy tiện tìm một người qua đường hỏi xem họ có nhận ra ngươi không.]

Du Ấu Yểu quả nhiên tìm đến một người, đối phương chỉ nhìn bé bằng nửa con mắt rồi khó chịu nói: “Đứa trẻ này ở đâu ra vậy.”

Du Ấu Yểu vô cùng tức giận.

Bé muốn bùng nổ!

Bé thực sự đã bị làm lơ một cách triệt để.

Ngay cả việc Khuông Tư Diểu tìm thấy bé cũng không làm bé vui lên được.

Khuông Tư Diểu: “Mình tìm cậu nãy giờ đấy, cuối cùng cũng tìm thấy rồi.” Du Ấu Yểu: “Mình vẫn luôn đứng ở đây, không hề nhúc nhích mà.”

Khuông Tư Diểu: “À… Có lẽ do mình không nhìn kỹ.” Du Ấu Yểu: “…”

Bữa tiệc kết thúc, Du Ấu Yểu mặt mày căng thẳng đi gặp người nhà họ Du.

Ông nội đang chuẩn bị chụp lại một tấm ảnh gia đình. Ban ngày đã chụp rồi, nhưng bây giờ là buổi tối, buổi tối vẫn chưa chụp.

Khu biệt thự về đêm sáng như ban ngày.

Ban đầu Du Ấu Yểu đứng trước mặt Du An Hạo, lùn tịt một cục không nhìn thấy rõ. Thợ ảnh thấy mọi người đều đã vào ống kính, dứt khoát bấm máy, chụp xong đưa cho ông nội xem.

Chỉ là thủ tục thôi, anh ta rất tự tin vào kỹ thuật của mình, nhưng ông nội lại xem rất lâu. Cuối cùng ngồi trở lại ghế, nói muốn chụp lại lần nữa.

“Ấu Yểu.” Đỗ Văn Tâm vẫy tay gọi Du Ấu Yểu: “Đến chỗ ông bà nội này.”

Người nhà họ Du lấy làm thắc mắc, Du Ấu Yểu càng thắc mắc hơn. Sao đột nhiên lại gọi bé, trước đây chưa từng có mà.

Vì đã xác nhận mình không được coi trọng, lúc bé chụp ảnh mặt cũng lạnh tanh, lẽ nào đã bị ông phát hiện rồi?

Du Ấu Yểu lề mề đi đến giữa Du Hoa Mậu và Đỗ Văn Tâm. Kết quả được ông bà bé lên, hai người già ôm lấy vai bé mỉm cười hiền hậu.

Du Ấu Yểu đột nhiên hiểu ra, là vì trước đó bé đã gây náo loạn một trận. Ông bà là người rất coi trọng gia đình, nên đã ghi nhớ lời mà bé nói.

Vậy thì bé đã tìm thấy con đường cho mình rồi.

Bị làm lơ thì đã sao, sớm muộn gì bé cũng trở thành trung tâm của giới này thôi.

Trước hết cứ bắt đầu từ nhà họ Du cái đã!



Làm thế nào để trở thành trung tâm của nhà họ Du?

Sáng sớm, Du Ấu Yểu bị gọi dậy để chải tóc, chống cằm suy nghĩ: Muốn trở thành trung tâm thì trước hết phải khiến người nhà không làm lơ bé nữa.

Không bị làm lơ thì phải…

“Tóc xương cá hay búi chỏm nhỏ đây?” Dì chải tóc hỏi.

“Búi chỏm nhỏ!” Du Ấu Yểu lớn tiếng trả lời, ý nghĩ trước đó liền bị bỏ lại phía sau. Hôm nay là cuối tuần không phải đi học, có thể làm tóc đơn giản một chút.

Đợi đến mai đi học rồi hẵng thắt tóc xương cá.