Chương 13: Cuộc đời dễ như trở bàn tay (3)

“Còn có thể cho giả nữa à?” Du Ấu Yểu nghiêng đầu, thấy thứ này khó khăn lắm mới tặng đi được, đừng nói Khuông Tư Diểu lại mang trả cho bé đấy nhé: “Cậu cứ cầm lấy đi.” Như vậy là có thể hoàn thành nhiệm vụ của mẹ bé rồi

“Tại sao lại cho mình?” Khuông Tư Diểu cất đồ đi.

“Cả lớp chỉ có cậu là thuận mắt.” Du Ấu Yểu nói thật.

Khi đám người kia vây quanh bé nói đủ thứ chuyện, chỉ có Khuông Tư Diểu là lùi ra. Thế nhưng: “Hai người là anh em sao?” Ý chỉ Trang Hàng vừa mới gây rối.

Khuông Tư Diểu gật đầu.

“Vậy tại sao cậu không đánh trả?” Du Ấu Yểu, người vừa làm nhà cửa náo loạn tối hôm qua, bày tỏ: Nếu anh trai bé dám nói chuyện với bé như vậy, bé nhất định sẽ lao vào cắn người.

Khuông Tư Diểu do dự một chút, cuối cùng nói là làm vậy cũng không được gì.

Trang Hàng là con riêng do mẹ kế mang theo, hai người họ là anh em khác cha khác mẹ. Đối với gia đình này, thực ra cô bé và Trang Hàng có sự tồn tại như nhau. Cô bé không quan trọng, Trang Hàng cũng không quan trọng.

Đứa trẻ do cha cô bé và mẹ kế sinh ra mới là quan trọng.

“Lúc nãy đẩy cậu ngã, xin lỗi nhé.” Khuông Tư Diểu không nói gì nhiều. Trang Hàng vốn quen thói ngang ngược, giờ không biết chạy đi đâu rồi, cũng không biết đến xin lỗi nữa.

“Ồ.” Du Ấu Yểu đáp một tiếng, có vẻ không mấy để tâm.

Khuông Tư Diểu tưởng chuyện này đã qua. Cho đến tối thứ bảy, cô bé theo cha đến dự tiệc sinh nhật của ông nội Du, Trang Hàng lại bị chặn ở ngoài cửa.

“Nó không được vào sao?” Bố Khuông khẽ cau mày. Khuông Tư Diểu vừa có thêm một tấm thiệp mời, ông và mẹ Trang Hàng thì mỗi người một tấm, như vậy là đủ suất rồi mà.

“Vâng.” Quản gia không nói lý do, chỉ chặn Trang Hàng, còn mẹ của Trang Hàng thì không bị chặn.

Cảm thấy bị nhắm vào, Trang Hàng liền òa khóc. Khách khứa ra vào liên tục, làm bố Khuông và mẹ Trang thấy mất mặt, liền gọi tài xế gia đình đến đưa Trang Hàng về nhà. Khuông Tư Diểu im lặng bước vào, trong lòng đã hiểu rõ nguyên nhân.

Lúc này Du Ấu Yểu đang lén lút quan sát trong bóng tối.

Bữa tiệc bắt đầu, chủ nhà là Du Hoa Mậu đứng trên bục nói chuyện, những người nhà họ Du còn lại thì phải đứng chờ ở bên cạnh. Du Ấu Yểu là thành viên nhỏ tuổi nhất trong nhà, đương nhiên chỉ có thể đứng ở cuối. Bé thò đầu ra sau lưng Du An Hạo, ánh mắt lướt qua tất cả khách mời ở dưới sân khấu, mắt hơi mở to.

Hai phần ba số người đang nhìn Du Hoa Mậu, số còn lại thì nhìn lứa con cái như Du An Hạo hoặc lứa cháu chắt đứng đầu là Du Kim Ca. Du Ấu Yểu đứng cùng với cặp song sinh, nhất thời không phân biệt được ánh mắt rơi vào bé là chỉ vì bé hay là đang tiện thể.

Bé không suy nghĩ quá lâu, rất nhanh đã có kết quả.

Bữa tiệc bắt đầu, khách khứa tản ra, lứa cháu nhà họ Du cũng đi theo người lớn tiếp khách. Người cháu lớn nhất là Du Kim Ca năm nay đã 15 tuổi, những người cùng tuổi đều vây quanh cô bé, những đứa nhỏ hơn thì đi theo cặp song sinh.