Ồ, Khuông Tư Diểu vẫn không hề thay đổi biểu cảm, như thể đang nói “tùy ý”. Những buổi tiệc như thế này, các gia đình có địa vị thường có nhiều hơn một tấm thiệp mời. Nhưng gia đình bình thường thì chỉ có một, nhiều nhất là mang theo hai người thân.
Bố cô bé và mẹ kế chắc chắn phải đi, cho nên chỉ còn lại một suất.
Giữa cô bé và Trang Hàng chỉ có một người được đi thôi.
“Khuông Tư Diểu, cái đồ câm này!” Trang Hàng tức đến dậm chân. Lần nào cậu ta khıêυ khí©h cũng bị phớt lờ, khiến cậu ta không có chút cảm giác thành tựu nào. Khuông Tư Diểu trông có vẻ vô dục vô cầu.
“Không đưa mày đến nhà họ Du! Mày cứ ở nhà mà bám bụi đi, đợi đến khi tao thừa kế gia nghiệp sẽ đuổi mày ra ngoài!”
Khuông Tư Diểu ngẩng đầu lên: “Trong nhà, anh là người định đoạt mọi chuyện hay sao?”
Trang Hàng thấy Khuông Tư Diểu cuối cùng cũng có phản ứng thì liền phấn khích, càng nói càng hăng: “Tao nói là được! Bố mẹ đều nghe lời tao, tao nói không đưa mày đến nhà họ Du là không đưa. Tao nói đuổi mày ra ngoài là sẽ đuổi mày ra ngoài! Mày làm được gì tao? Hahaha.”
Khuông Tư Diểu nhíu mày, lúc này mới có chút tức giận, nhưng nhất thời cô bé không tìm được lời để phản bác. Cô bé không thích cãi nhau, cũng không tích lũy được từ vựng để cãi vã.
Cả lớp yên lặng xem trò vui. Bình thường Khuông Tư Diểu rất yên lặng, không có nhiều bạn bè nên không ai đứng ra nói giúp cô bé. Cô bé nắm chặt tay, đang chuẩn bị liều mạng cãi một trận thì bên cạnh có một tấm bìa cứng màu đỏ được giơ lên.
Du Ấu Yểu lắng nghe nãy giờ cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô bé không biết rõ hoàn cảnh gia đình của Khuông Tư Diểu, chỉ biết họ đang tranh cãi vì buổi tiệc tối của nhà họ Du.
Mà điều này chẳng phải rất hợp ý cô bé sao.
Đang băn khoăn không biết nên tặng tấm thiệp mời cho ai thì Khuông Tư Diểu xuất hiện. Đối với hành động đưa thiệp cho người bị “cả lớp cô lập” của Du Ấu Yểu, nhìn chẳng khác gì một cơn mưa rào đổ lúc cần thiết.
“Cái này cho cậu.” Du Ấu Yểu nhét tấm thiệp mời vào tay Khuông Tư Diểu, phủi phủi bụi rồi đứng dậy. Ưu điểm của việc có chút thịt là ngã xuống không có đau lắm.
“Cậu có thể đi dự tiệc.”
Hả? Ai đây? Ánh mắt mọi người ngay lập tức bị chuyển hướng, đều bắt đầu đổ dồn về phía Du Ấu Yểu. Bình thường Khuông Tư Diểu đã đủ yên lặng rồi, khiến cả lớp không mấy ai hiểu về cô bé.
Còn người này… Sao cảm thấy còn không nổi bật bằng Khuông Tư Diểu vậy chứ?
Khuông Tư Diểu cũng thấy hơi lạ, nhìn thoáng qua mặt Du Ấu Yểu. Hình như là người trong lớp, cô bé có biết đến sự tồn tại của bạn này. Nhưng hình như bạn này không thích nói chuyện, nên không có ấn tượng gì mấy.
Hơn nữa, thứ màu đỏ này… Khuông Tư Diểu mở tấm thiệp mời ra. Ngay sau đó, mắt cô bé lập tức mở to: “Thiệp mời của nhà họ Du? Cậu có sao?”
Lời này vừa thốt ra, mọi người đều sững sờ, khiến cho Trang Hàng bỗng chốc bị quên lãng ngay lập tức.
Thế giới của trẻ con không có nhiều điều phải bận tâm, gần đây chỉ có tiệc sinh nhật ông nội Du là đáng chú ý, lúc này nghe Khuông Tư Diểu nói vậy thì tất cả đều vây lại.
“Đúng là thiệp mời của nhà họ Du. Mình có thấy rồi, giống hệt cái ở nhà mình luôn.”
“Sao cậu ấy lại có?”
“Cậu ấy là ai nhỉ, mình không hề nhớ ra tên cậu ấy.”