Du Ấu Yểu cầm tấm thiệp mời lật đi lật lại, mơ hồ hiểu ý của mẹ mình. Là bảo cô bé dùng tấm thiệp mời này để mua một mối quan hệ.
Cô bé ngây thơ gật đầu.
Trước khi ngủ, cuối cùng 778 cũng tìm được cơ hội để nói chuyện với Du Ấu Yểu: [Sao ngươi không làm theo kế hoạch?]
“Kế hoạch là gì?”
778 lập tức nghẹn lời, nó đã biết diễn biến tiếp theo nhưng Du Ấu Yểu thì hoàn toàn không biết. Nghĩ một lát, nó lại dứt khoát nhắc về chuyện cũ: [Hãy ràng buộc với ta đi! Cơ hội thay đổi vận mệnh đang ở ngay trước mắt ngươi!]
Du Ấu Yểu có chút chê bai: “Không muốn.”
[Tại sao?]
“Bạn không thể giúp mình thay đổi vận mệnh đâu.” Du Ấu Yểu nhắm mắt lại, đã đến giờ ngủ của cô bé rồi. Chuyện nhỏ như tối nay mà 778 còn không giúp được cô bé, huống hồ là vận mệnh quan trọng hơn cả thú cưng.
Ngày hôm sau, cô bé tiếp tục đi nhà trẻ. Trong nhà chỉ có Du Ấu Yểu là đứa trẻ duy nhất còn học mẫu giáo, những đứa trẻ khác dù là nhỏ nhất cũng đã vào lớp một, không có ai cùng đường với cô bé cả.
Bước vào lớp như mọi ngày, Du Ấu Yểu vô thức muốn lấy đồ chơi ra tự chơi. Nhưng khi lục cặp, cô bé bỗng nhìn thấy tấm thiệp mời kẹp giữa một đống đồ ăn vặt.
Cô bé ngẩn người một lúc, ngẩng đầu nhìn quanh lớp học một cách bối rối. Tấm thiệp mời này nên đưa cho ai đây.
Cô bé không thân với các bạn cùng lớp, muốn đi tặng thực sự không dễ. Ít nhất cũng phải là người trông thuận mắt chứ.
Du Ấu Yểu bắt đầu lựa chọn: người này nóng tính, không thích; người này ngày nào cũng khóc, không dây vào được; người này không sạch sẽ, người này kiêu căng… Nhìn một hồi lâu mà vẫn không thấy ai thuận mắt, Du Ấu Yểu cúi đầu gãi tóc, rồi lại nhớ ra kiểu tóc búi hoa ngày hôm nay phải mất nửa tiếng mới tết xong, vội vàng bỏ tay xuống.
Cô bé thích lúc nào cũng phải xinh đẹp.
[Điệu đà!] 778 lầm bầm.
Du Ấu Yểu phồng má, đang định cãi nhau với 778 thì một cú va chạm mạnh từ bên cạnh ập đến. Có người đâm vào người cô bé, lực va chạm khiến người đó thay thế vị trí của cô bé, còn cô bé thì bị đẩy ngã, mông đập mạnh xuống đất.
Lớp của Du Ấu Yểu có 25 học sinh. Do giáo viên chủ nhiệm có việc ra ngoài nên vẫn còn một đám nhóc đang tản mác chơi đùa trong lớp. Thông thường mọi người đều giữ chừng mực, sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào.
Nhưng rõ ràng, bây giờ không phải là lúc “thông thường”.
Người đẩy Du Ấu Yểu ngã khỏi ghế là một cô bé tên là Khuông Tư Diệu, nhưng hiện tại Du Ấu Yểu còn chưa biết. Lúc này cô bé vẫn đang ngây người trên sàn nhà.
“Đưa đồ cho tao!” Người vừa thốt ra câu đó cũng chính là người vừa đẩy Khuông Tư Diểu ngã. Lúc này, bàn tay cậu ta chìa ra trước mặt Khuông Tư Diểu: “Đồ đạc trong nhà đều là của tao, tại sao không đưa cho tao.”
Khuông Tư Diểu nhìn bàn tay trước mặt không có bất kỳ phản ứng nào, nắm chặt mặt dây chuyền trên cổ, trông có vẻ trầm lặng, đờ đẫn.
Anh kế Trang Hàng thấy cô bé không động đậy, tức giận rụt tay lại, gằn giọng thật to: “Có tin tao sẽ bảo bố mẹ không đưa mày đi dự tiệc của nhà họ Du không?”