Chương 42

Huyền Mặc mím môi, dường như định nói gì đó nhưng rồi chỉ gật đầu: “Nếu công chúa muốn lôi kéo hắn, e rằng phải trả giá tương xứng.”

Nam Sơ nhìn hắn cười lúc nói chuyện về yêu tộc, ánh mắt hắn sáng hẳn, đôi tai sói trên đầu cũng hơi động đậy, giống như đang hứng thú mà kìm lại không được.

Đêm đó nàng không để ý kỹ, giờ mới nhận ra thì ra hắn thích kể chuyện.

Nam Sơ cố tình lật thêm một trang sách, ngón tay chỉ vào tên khác: “Còn Thương Ngọc của tộc Giao nhân thì sao?”

Ánh mắt Huyền Mặc thoáng hiện tia thương hại: “Tộc Giao nhân vốn bị thiên đạo nguyền rủa. Ở dưới biển gần như không thể tu luyện, mà mỗi ngày chỉ có thể ở trên bờ không quá một canh giờ. Họ lại bị nhân tộc và ma tộc thèm khát, thậm chí bị đồng tộc hãm hại.”

“Vì giao nhân có thể khóc ra châu báu, loại châu đó vừa có thể luyện binh, vừa làm đẹp dung nhan, xương giao nhân cũng có thể làm thuốc. Cả thân thể bọn họ đều là của quý, nên bao năm qua luôn bị bắt nạt, săn gϊếŧ. Hắn chịu gả cho công chúa, tám phần là vì muốn thay đổi số phận của tộc mình.”

Nam Sơ cụp mắt thì ra là vậy, khó trách lúc đến hắn luôn tìm cách lấy lòng nàng.

Một trắc quân mỗi ngày chỉ có thể tu luyện một canh giờ, vậy mà vẫn luyện được yêu đan khi còn trẻ con, “mỹ nhân ngư” này đúng là không tầm thường.

Nàng thầm nghĩ, mai phải đối xử tốt hơn với con cá đáng thương này, tìm gì vui vui rồi mang đến cho hắn.

Huyền Mặc lại nói tiếp: “Công chúa, tuy tộc Giao nhân khổ, nhưng Thương Ngọc là hoàng tử của họ, e rằng chưa từng chịu khổ mấy.”

Câu này rõ ràng là nhắc nàng đừng mềm lòng người ta sống tốt lắm.

Nam Sơ không vạch trần, chỉ cười, chống cằm, tiếp tục hỏi: “Vậy còn Hồ tộc Hồ Diệc? Nghe nói hắn là đệ nhất mỹ nhân yêu giới, giỏi nhất là mê hoặc lòng người...”

Đôi tai của Huyền Mặc lập tức dựng thẳng lên, giọng nói cũng lạnh đi vài phần: “Cửu vĩ hồ tộc vốn xảo trá, công chúa vẫn nên cẩn trọng thì hơn.”

Nam Sơ bật cười khẽ, ngón tay chọc nhẹ vào đôi tai đen mềm mại của hắn: “Sao thế, đại nhân Huyền Mặc đây... đang ghen à?”

Huyền Mặc đột ngột đứng bật dậy, gò má đỏ ửng đến tận cổ, giọng nói lại càng lạnh lùng cứng nhắc: “Nếu công chúa không còn việc gì khác, thuộc hạ cáo lui.”

Lại tự xưng là “thuộc hạ”, xem ra là thật sự giận rồi.

Nam Sơ đâu chịu để hắn đi dễ vậy, nàng đưa tay kéo lấy tay áo hắn, giọng mềm như tơ: “Đừng đi mà... Câu cuối cùng thôi!”

Huyền Mặc cứng người tại chỗ, không quay đầu lại, nhưng cũng không gạt tay nàng ra.

Nam Sơ được đà lấn tới, đầu ngón tay khẽ gảy nhẹ vạt áo hắn, giọng nói vừa mềm vừa ngọt: “Huyền Mặc, ngươi nói bao nhiêu chuyện của người khác rồi... Vậy còn ngươi thì sao?”

Huyền Mặc cuối cùng cũng quay đầu nhìn nàng, mày hơi nhíu: “Ta?”

“Đúng đó...” Nam Sơ cười khẽ, ánh mắt như có tia tinh nghịch: “Giờ ngươi là trắc quân của ta rồi, ta phải biết chứ... Ngươi thích gì, ghét gì, vui thì thế nào, buồn thì ra sao?”

Đôi tai của Huyền Mặc hoàn toàn cứng đờ lại, ngay cả hô hấp cũng khựng đi một nhịp.

Hắn nhìn nàng thật lâu, rồi trầm giọng đáp: “Công chúa không cần biết những thứ đó.”

“Tại sao?”

“Bởi vì...” Hắn dừng lại một thoáng, giọng trầm thấp như gió thoảng: “Thuộc hạ chỉ xứng là một thanh đao trong tay người mà thôi.”

Nam Sơ sững người. Trước khi kịp nói gì thêm, Huyền Mặc đã rút lại tay áo, xoay người rời khỏi phòng, không ngoái đầu lại.

Nàng nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần trong ánh trăng, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại chút hơi ấm từ vải áo hắn, khẽ bật cười: “Đao ư? Có thanh đao nào đáng yêu đến vậy chứ.”

Ngoài cửa sổ, trăng sáng dần lên, bóng cây lay động, tiếng côn trùng khe khẽ vang vọng.

“Công chúa...”

Thanh Y thò đầu vào, trên tay bưng một đĩa điểm tâm tinh xảo: “Nô tỳ thấy mặt trắc quân Huyền Mặc có vẻ không vui lắm, người lại trêu chọc người ta rồi à?”