Chương 36

Thanh Y như chợt hiểu ra, đôi mắt mở to, nhưng lập tức im bặt, rồi hắng giọng nói: “Đã tra gần xong rồi. Nô tỳ sẽ về soạn thành sổ nhỏ đưa cho công chúa.”

“Ừ, ghi chi tiết vào. Cả xuất thân, gia thế cũng phải có.”

“Vâng, công chúa.”

Phía sau, Hồ Diệc vẫn thong thả bước đi, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng Nam Sơ và Thanh Y đang nói chuyện khẽ khàng.

Thấy họ mãi chưa tách ra, trong mắt hắn thoáng hiện chút bực dọc, rồi nhanh chóng cong môi, ra hiệu cho tùy tùng bên cạnh.

Đường Đậu lập tức hiểu ý. Trước khi đi, chủ tử đã dặn hắn phải biết quan sát đừng quấy rầy khi hắn muốn ở riêng với công chúa.

“Thanh Y tỷ!” Đường Đậu, thân hình vạm vỡ mà giọng nói lại ngọt như kẹo, nhảy nhót đến bên nàng ấy: “Phía trước có cửa hàng mới mở, bán kẹo nhân linh thú biết cử động đó! Ta dẫn tỷ đi xem nha?”

Thanh Y cảnh giác liếc hắn, vô thức nép sát Nam Sơ: “Không đi, ta phải đi theo công chúa.”

Đường Đậu chớp mắt, làm bộ tủi thân: “Ôi, công chúa đã có chủ tử ta đi cùng rồi, tỷ sợ gì chứ? Đi mà, vui lắm!”

Nói rồi còn định kéo tay áo nàng ấy: “Đi đi, đảm bảo tỷ sẽ thích!”

Thanh Y nhíu mày định từ chối, lại thấy Nam Sơ khẽ nghiêng đầu, nhẹ gật.

Nàng ấy ngẩn người, rồi hiểu ý, giả vờ miễn cưỡng đáp: “... Được thôi, nhưng ta chỉ đi một lát!”

Đường Đậu lập tức cười tươi như hoa, kéo nàng ấy chen vào đám đông: “Yên tâm, đảm bảo cho tỷ mở mang tầm mắt!”

Đợi họ đi xa, Hồ Diệc mới ung dung tiến lại gần. Đôi mắt hồ ly chứa đầy phong tình, cong lên như cười: “Cuối cùng thị nữ của công chúa cũng đi rồi, thần có thể độc chiếm người một lúc được chứ?”

Nam Sơ liếc về hướng họ vừa biến mất, khẽ hừ: “Trắc quân đúng là biết sai khiến người khác.”

Hồ Diệc ra vẻ vô tội: “Thần chỉ thấy Thanh Y cô nương có vẻ đề phòng Đường Đậu, nên mới nghĩ cho họ cơ hội thân thiết hơn, sau này dễ hòa hợp thôi.”

“Vậy sao?” Nam Sơ nhướn mày: “Vậy bổn công chúa có nên cảm tạ trắc quân vì đã chu đáo thế không?”

Lời còn chưa dứt, một tiếng chuông leng keng vang lên.

Nam Sơ quay đầu, thấy một tiểu yêu đeo mặt nạ thỏ đang bán những chiếc cối gió phát sáng.

Mỗi khi cối gió quay, lại vung ra những tia sáng nhiều màu, bọn tiểu yêu vây quanh reo hò thích thú.

“Muốn một cái không?” Hồ Diệc lại khôi phục dáng vẻ khinh ngạo tùy hứng, rút một viên yêu tinh thạch ra như biến ảo: “Xem như... đền tội với công chúa.”

Nam Sơ nhìn hắn đưa yêu tinh thạch cho người bán, khi nhận lấy cối gió, đầu ngón tay họ khẽ chạm nhau ngay tức thì, cối gió xoay tít, vung lên một chuỗi chữ ánh sáng giữa không trung:

[Tâm chi sở hướng, tố lữ dĩ vãng.]

(Nơi trái tim hướng đến, dẫu đường xa vẫn nguyện bước tới.)

Đôi tai hồ ly của Hồ Diệc khẽ run lên đó là bài chú cầu duyên thường dùng trong nghi thức cầu hôn của Hồ tộc.

Hắn không ngờ người bán lại giao nhầm loại này.

Nam Sơ nhìn dòng chữ, khóe môi nhếch nhẹ, rồi buông tay.

Chiếc cối gió không rơi xuống đất mà lơ lửng trên lòng bàn tay nàng, quay tít, càng lúc càng nhanh.

“Đồ ở Yêu Đô...” Nàng khẽ thổi một hơi, cối gió lập tức hóa thành vô số bươm bướm phát sáng, bay tản ra bốn phía.

“Quả nhiên, thứ nào cũng thật thú vị.”

“Chợ tây chỉ mở mỗi tháng một lần thôi.” Hồ Diệc nhướng cằm, giọng trầm thấp: “Phía sau còn nhiều thứ thú vị hơn. Công chúa, xin mời nhìn bên kia.”

Nam Sơ thuận mắt nhìn theo hướng hắn chỉ hô hấp bỗng chốc khựng lại...

Khác hẳn với sự hỗn loạn thường thấy ở các khu chợ bình dân, tây thành được quy hoạch ngăn nắp đến mức gần như hoàn mỹ.

Mười hai cổng vòm chạm trổ tinh xảo xếp thành hàng dài, dưới mỗi cổng đều treo một lá cờ nhiều màu, tượng trưng cho từng khu giao dịch khác nhau.

Nổi bật nhất là cổng vòm bạch ngọc ở trung tâm trên đỉnh cổng treo một chiếc gương lưu ly có thể thay đổi hoa văn theo ánh nắng trong ngày.