Trong ký ức, nàng vui vẻ chạy đến nhưng lại bị người đó đẩy thẳng xuống hồ nước lạnh buốt.
Trên bờ vọng xuống tiếng cười khinh miệt: “Xấu xí như ngươi mà cũng xứng thích ta à?”
Chuyển cảnh, người đó lại dịu dàng nhìn nàng, nói rằng do nữ nhi của một vị đại thần trong yêu tộc ghen tỵ với nàng nên mới đẩy nàng xuống nước.
Điều đó khiến nàng vừa tỉnh dậy lập tức giận dữ xông đến nhà vị đại thần đó, đánh nữ nhi của ông ta một trận.
“Sơ nhi, ngươi vừa xấu xí vừa không có tu vi, thế gian này chỉ có một mình ta yêu thương ngươi thôi.”
Nam nhân kia nâng gương mặt nàng lên, nhìn sâu vào mắt nàng, ánh mắt ấy lại tràn đầy chán ghét.
“Sơ nhi, ta chỉ thích ngươi, không hề thích cô cô ngươi. Hơn nữa ta chỉ là vị hôn phu của nàng ấy thôi, chờ hủy hôn rồi ta sẽ cưới ngươi.”
“Không... đừng mà...” Nam Sơ giãy giụa trong giấc mơ, không thể thoát khỏi mảng ký ức đau thương ấy.
Nàng mắt mở trừng trừng, nhìn thấy bản thân từ một tiểu công chúa ngây thơ hoạt bát biến thành nữ nhân yêu tộc ác độc bị người người chán ghét.
Mọi hành vi ngang ngược trước kia, đều là xuất phát từ tuyệt vọng và đau khổ sau những lần bị phản bội.
“Vì sao... lại bắt ta nhìn thấy những điều này...” Trong giấc mơ, Nam Sơ bật khóc.
“Bởi vì ngươi chính là nàng, nàng cũng chính là ngươi.” Một giọng nói mơ hồ vang lên giữa màn đêm.
“Ngươi là ai?”
Không ai trả lời câu hỏi của nàng. Khi nàng mở mắt ra lần nữa, lại đối diện với một đôi đồng tử màu hổ phách.
“Tỉnh rồi?” Giọng nam lạnh nhạt vang lên: “Vì muốn hủy bỏ hôn sự mà công chúa cũng nghĩ ra được cách tự mình uống thuốc độc này sao?”
Lúc này, hắn đang cúi xuống nhìn nàng, mái tóc dài màu bạc như ánh trăng rơi xuống, giữa tóc lộ ra một đôi tai hồ ly trắng muốt, như ẩn như hiện.
Nam Sơ cố gắng dùng sức ngồi dậy, đầu đau như muốn nứt toạc.
Những ký ức không thuộc về nàng vẫn hỗn loạn trong đầu khiến nàng không phân biệt được đâu là quá khứ của nguyên chủ, đâu là tiền kiếp của chính mình.
Nàng nào có uống thuốc độc? Còn không rõ vì sao mình lại ngất xỉu nữa là.
Chẳng phải trước đó cung nữ còn nói nếu không động phòng thì họ sẽ chết sao, bây giờ xem ra chỉ là cái cớ để ép buộc nàng mà thôi.
“Vậy, hôn sự đã hủy được chưa?” Nàng dè dặt hỏi.
Hồ Diệc mang khuôn mặt tinh xảo như sứ, đuôi mắt hơi nhướn lên, môi đỏ tươi như hoa, khi cười lộ ra chiếc răng nanh nhọn, vừa ngây thơ lại vừa quyến rũ.
Nhưng giờ đây, nụ cười của hắn lại mang theo mấy phần châm chọc: “Dĩ nhiên là chưa. Người là công chúa Nam Sơ nổi danh khắp yêu giới với cái tiếng xấu xa mà, còn si mê cô trượng của mình. Vì muốn người cắt đứt vọng tưởng, Yêu hoàng hạ chỉ, ép năm người chúng ta ký khế ước sinh tử, từ nay về sau sinh tử tương liên...”
“Hồ Diệc!” Một giọng nam khác trầm lạnh cắt ngang: “Đủ rồi.”
Lúc này Nam Sơ mới phát hiện, mình đang nằm trên một chiếc giường chạm khắc xa lạ, trong phòng có năm nam nhân, người đứng người ngồi, ánh mắt đều nhìn về phía nàng.
Nàng còn chưa nhận mặt hết thì đã nghe Hồ Diệc hừ lạnh: “Công chúa đã tỉnh, ta cũng không tiện ở lại nữa, miễn cho lại bị ghét bỏ.”
Hắn vừa rời đi, mấy người còn lại cũng lần lượt rời khỏi phòng, không ai nói với nàng lấy một câu.
Trong phòng chỉ còn lại nam nhân vừa quát Hồ Diệc, vẻ ngoài lạnh lùng cương nghị.
“Phịch” Một tiếng, người đó bất ngờ quỳ xuống trước mặt nàng. Bộ y phục đen bó sát càng tôn lên thân hình rắn chắc mạnh mẽ.
Hắn mím chặt môi không nói lời nào, từ sau lưng rút ra một cây roi, giọng khàn khàn: “Nô tài không ngăn cản được hôn sự, xin chủ nhân trách phạt!”
“Chủ nhân?”
Nam Sơ lúng túng lùi về sau một chút, trong lòng thầm than: Chà, chơi mấy trò thật “hay ho” đấy!
Trước đây nguyên chủ một lòng si mê tên trà xanh hai mặt Liễu Phó Tuyết. Không những ức hϊếp nữ nhi đại thần, mà còn đối xử với hạ nhân của mình tàn nhẫn vô cùng, không đánh thì mắng, đúng là một yêu nữ độc ác hàng thật giá thật.