Nam Sơ mừng rỡ, lập tức nói tiếp: “Đúng vậy! Tỉ như...” Nàng liếc thấy bồ câu bay ngang cửa sổ: “Ngươi xem con bồ câu kia, muốn bay đi đâu thì bay, tự do biết bao!”
Huyền Mặc nhìn theo, điềm nhiên đáp: “Đó là bồ câu truyền tin của Bách Mục Đường dưới trướng Yêu Hoàng, chân nó còn buộc ống tre.”
“...” Nam Sơ che trán, bất lực: “Thôi được, vậy đi. Từ nay về sau, mỗi ngày ngươi phải làm một việc khiến bản thân vui vẻ.”
“Vui vẻ...?”
“Đúng! Ví dụ như...” Nàng cố nghĩ xem ám vệ thích gì: “Luyện kiếm, tu hành hoặc là... ăn món ngon?”
Ánh mắt Huyền Mặc rốt cuộc có chút dao động, hắn chần chừ: “... Sườn.”
“Tốt quá!” Nam Sơ vỗ tay: “Ngày mai ta sẽ bảo phòng bếp làm món ấy!”
Rồi nàng chớp mắt, nói thêm: “Có điều có điều kiện. Ngươi phải ăn cùng ta.”
Con ngươi Huyền Mặc hơi co lại, đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn lộ vẻ kinh ngạc như thế.
“... Thế không hợp quy củ.”
“Đây là mệnh lệnh.” Nàng giả bộ nghiêm giọng, rồi lại bật cười: “Lừa ngươi đó, là lời mời thôi. Là bằng hữu...”
Nàng dừng lại, thử hỏi: “Chúng ta có thể làm bạn được chứ?”
Không phải phu thê, mà là thứ tình cảm hiếm quý hơn, bằng hữu.
Thứ mà Huyền Mặc chưa từng có.
Ánh trăng rải qua song cửa, dát lên gương mặt lạnh lùng của hắn một tầng sáng bạc dịu dàng.
Hắn im lặng rất lâu, đến khi Nam Sơ cho rằng hắn sẽ không đáp, thì nghe thấy tiếng nói khẽ như hơi thở: “Ừ.”
Nam Sơ khẽ cười, ánh mắt cong như trăng non.
Nàng biết, muốn chữa lành tâm hồn đã đầy vết thương này cần rất nhiều thời gian nhưng ít ra, đây là một khởi đầu tốt đẹp.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gió rít.
“Vυ"t!”
Vài bóng đen như quỷ mị lao vào phòng, đao quang loang loáng, trực tiếp chém thẳng về phía nàng!
“Đồ phế vật như ngươi, cũng xứng thừa kế ngôi vị Yêu Hoàng?” Tên cầm đầu lạnh giọng cười, lưỡi đao phản chiếu ánh xanh nhợt nhạt: “Hôm nay cho ngươi đi gặp Diêm La!”
Đồng tử Nam Sơ co rút, còn chưa kịp phản ứng, trước mắt đã lóe lên một bóng đen.
“Keng!”
Kiếm của Huyền Mặc ra khỏi vỏ, hàn quang chớp lóa, trong nháy mắt đã chém gãy đao của địch!
Thân pháp hắn nhanh như quỷ ảnh, kiếm phong quét qua, máu tươi văng tung tóe mấy kẻ tập kích còn chưa kịp kêu thảm đã gục ngã.
“Tìm chết.” Giọng hắn lạnh buốt như băng.
Kiếm thế cuồng mãnh, chỉ trong chốc lát, sát thủ đã chết quá nửa.
Nam Sơ trợn mắt, tim đập dồn dập.
Nàng biết hắn lợi hại, nhưng không ngờ khi gϊếŧ người lại lạnh lẽo, gọn gàng đến vậy như thể sinh ra đã là binh khí gϊếŧ chóc.
Ngay khi kẻ cuối cùng ngã xuống, nàng chợt thấy ánh hàn quang lóe lên từ bóng tối.
“Huyền Mặc! Cẩn thận!”
“Xoẹt!”
Tiếng lưỡi đao xé da thịt vang lên chói tai.
Thân thể Huyền Mặc khựng lại, cánh tay phải bị rạch một đường sâu thấy xương, máu đỏ thẫm lan khắp tay áo.
Thế nhưng hắn không hề nhăn mày, chỉ xoay người phản kích, một kiếm liền chém đứt đầu tên đánh lén!
“...” Nam Sơ sững người, tim như bị bóp nghẹt.
Huyền Mặc quay lại, mắt vẫn tĩnh như mặt hồ trong đêm: “Công chúa, xin đừng sợ.”
Nam Sơ chẳng còn tâm trí để sợ cảnh máu me, chỉ nhìn chằm chằm cánh tay hắn, giọng run run: “Ngươi... bị thương rồi!”
“Vết nhỏ, không sao.”
“Không sao cái gì mà không sao!” Nam Sơ gắt, kéo tay hắn lại: “Máu chảy thành dòng thế này mà còn nói mạnh miệng à!”
Huyền Mặc ngây người, dường như không ngờ nàng lại lo lắng đến thế.
Nam Sơ cắn môi, xé vạt áo, vụng về băng vết thương cho hắn: “Ngươi là đồ ngốc sao? Rõ ràng tránh được, tại sao phải đỡ lấy?”
Huyền Mặc cúi mắt, nhìn nàng đang luống cuống băng bó cho mình. Hắn im lặng một lát, rồi khẽ nói: “... Không thể mạo hiểm như vậy.”
“Cái gì mà không thể mạo hiểm? Chút nữa là ngươi mất mạng rồi đó!” Nam Sơ tức đến đỏ cả vành mắt, giọng run run: “Nếu ngươi chết rồi, ta...”
Nàng bỗng nghẹn lại, nhận ra bản thân đang thất thố, liền hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc: “... Tóm lại, sau này không được làm vậy nữa.”