Nam Sơ mở choàng mắt, đập vào mắt là màn giường đỏ chói lòa, cảm giác kỳ lạ dưới thân khiến nàng sững sờ. Quay đầu nhìn, thế mà nàng lại đang nằm trên người năm nam nhân.
Năm người! Mà toàn bộ đều là nam nhân!
Hơn nữa ai nấy đều đang mặc hỷ phục đỏ chót!
“Á!!!” Tiếng thét bị nghẹn lại nơi cổ họng.
“Chuyện... chuyện gì đang xảy ra vậy...” Nam Sơ run rẩy lùi về phía sau, mãi đến khi lưng chạm vào cột giường nàng mới nhận ra bản thân cũng đang mặc một bộ hỷ phục của tân nương đỏ rực, trên đầu còn đội một chiếc mũ phượng nặng trĩu.
Nàng hoảng loạn nhảy xuống giường, không cẩn thận giẫm lên phần bụng rắn chắc của một nam nhân, tiếng rên khẽ vang lên khiến hai tai nàng đỏ bừng.
“Xin... xin lỗi.” Nam Sơ lảo đảo bỏ chạy.
Nhưng đúng lúc ấy, một dòng ký ức ào ạt tràn về khiến nàng sững người.
Hôm qua nàng vẫn còn là một giáo viên thông minh dày dạn kinh nghiệm, đang đấu trí đấu sức với mẹ để trốn tránh việc xem mắt. Vậy mà hôm nay đã biến thành công chúa Nam Sơ của yêu tộc ở một thế giới khác?
Thân xác hiện tại là ái nữ duy nhất của Yêu hoàng, vì trúng ma độc mà dung mạo trở nên xấu xí, lại không thể tu luyện yêu pháp, từ nhỏ tính cách đã trở nên tàn độc ngang ngược, tiếng xấu lan xa. Hơn nữa nàng còn đem lòng còn si mê vị hôn phu của cô cô ruột, không màng đến luân thường đạo lý.
Đúng lúc này, cửa tẩm điện bị đẩy mạnh, một cung nữ hoảng loạn chạy vào: “Công chúa! Người tỉnh rồi!”
Nam Sơ túm lấy cổ tay cung nữ kia: “Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao lại có năm nam nhân trên giường của ta?”
Biểu cảm của cung nữ tên Thanh Y trở nên quái lạ: “Công chúa... người không nhớ ư? Hôm qua là ngày thành thân của người và năm vị trắc quân mà...”
“Đây là hôn lễ Yêu hoàng bệ hạ đích thân chuẩn bị cho người.” Thanh Y hạ thấp giọng: “Năm vị trắc quân lần lượt đến từ tộc Khổng tước, Xích xà, Bạch hồ, Lang yêu, Giao nhân, mỗi người đều...”
“Khoan đã!” Nam Sơ cắt ngang: “Ngươi nói... một lần ta gả cho năm người?”
Thanh Y lắc đầu: “Là công chúa một lúc nạp năm vị trắc quân. Theo nghi lễ "Ngũ Dương Khóa Phụng", năm tân lang phải ngủ cùng giường với người suốt bảy ngày, trong thời gian đó bị pháp thuật trói buộc không thể động đậy, toàn bộ quá trình phải dựa vào công chúa tự mình chủ động.”
Mặt Nam Sơ đỏ bừng như máu: “Hoang đường! Ta không muốn động phòng với năm người đâu!”
Một người mắc chứng sợ hôn nhân như nàng, đùng một cái thành thân, lại còn cưới cùng một lúc năm người, chuyện này đúng là ác mộng mà!
Nam Sơ lập tức quay người chạy đi nhưng bị Thanh Y giữ chặt lại: “Công chúa, không được! Nghi lễ đã bắt đầu rồi, nếu dừng lại giữa chừng, năm vị đại nhân sẽ bị khế ước phản phệ mà mất mạng!”
Nam Sơ quay đầu nhìn về phía giường lớn, quả nhiên bắt gặp trong mắt năm nam nhân kia lóe lên sự lo lắng.
Đặc biệt là nam nhân tộc Hồ ly với mái tóc dài màu bạc và nốt ruồi nơi khóe mắt, đôi đồng tử màu hổ phách gần như phun lửa.
Rõ ràng năm người này đều cực kỳ chán ghét mình, nàng không hề muốn dính líu gì với bọn họ cả!
“Sống chết của họ liên quan gì đến ta?”
Nam Sơ nghiến răng: “Ta vốn không hề quen biết họ!”
“Công chúa, xin người suy nghĩ lại!” Thanh Y túm chặt tay áo nàng: “Lần này Yêu hoàng bệ hạ đã hạ quyết tâm, nếu người còn tiếp tục chống đối, e rằng...”
Nam Sơ hất tay nàng ấy ra, chân trần đạp lên nền đá lạnh toát, bỏ ngoài tai mọi lời khuyên can, lao thẳng ra ngoài.
Nhưng vừa đi đến cửa chính điện, ngực nàng bỗng đau nhói dữ dội, miệng trào lên vị tanh ngọt, trước mắt tối sầm rồi ngã xuống đất ngất lịm.
Bóng tối bao trùm.
Nam Sơ có cảm giác mình đang trôi nổi trong hư vô, vô số mảnh ký ức hiện lên như đèn kéo quân.
Nàng thấy một nam nhân có khuôn mặt mơ hồ đứng dưới cây đào, dịu dàng đưa tay ra: “Sơ nhi, đến chỗ cô trượng (*) nào.”
(*) Cô trượng: dượng, chồng của cô ruột