Lê Lý nhìn bộ trang bị toàn thân của hắn, chỉ thấy câu "lạnh quá" đúng là nói vớ vẩn.
Nhưng cô nhìn đám binh lính đang ẩn nấp, nghĩ đến "việc làm ăn" của mình, đành nhịn cơn giận, cũng nở nụ cười khiêm nhường: "Xin lỗi đã để ngài đợi lâu, mời ngài theo tôi vào trong."
Chàng trai lộ ra nụ cười hài lòng, khen: "Cô thật tốt bụng."
Lê Lý dẫn hắn vào nhà mình.
Hang mỏ tối tăm bẩn thỉu, Lê Lý về nhà thường thích chơi trượt máng để xuống, nhưng rõ ràng vị này không thể làm chuyện mất hình tượng như vậy. Hắn cau mày, bước lên bậc "thang" đầy bụi đất gập ghềnh để đi vào trong.
Căn nhà rất sạch sẽ và ấm áp.
Lê Lý chưa từng bạc đãi bản thân. Trong nhà cô có máy điều hòa, đèn dầu lay động bên dàn dây leo trên ô cửa nhỏ. Ghế gỗ cũ kỹ được lót lớp đệm mềm mại, trên tường đối diện ghế treo màn hình cũ kỹ, âm thanh điều hòa thổi ù ù không ngừng.
Trong phòng chỉ có hai người, nhiệt độ quá cao khiến chàng trai phải cởϊ áσ lông, để lộ ra trang phục bên trong.
Là lễ phục, lễ phục sĩ quan cao cấp.
Bộ lễ phục này Lê Lý từng thấy trên ti vi, khi Thái tử được phong, người đứng bên cạnh Thái tử chính là một người trung niên mặc bộ đồ y như thế. Cô còn nhớ, lúc đó ti vi gọi người đó là...
"Rất cảm ơn cô đã tiếp đãi, nơi này đúng là thích hợp để giới thiệu bản thân." Chàng trai tiện tay ném áo lông sang một bên, hơi nghiêng người hành lễ với cô, mỉm cười nói: "Võ hầu Ngô Diễm, kính chào cô."
Danh xưng đó là Võ hầu Ngô Tần.
Lê Lý im lặng một lúc, nhìn chàng trai trẻ trước mặt. Hắn có mái tóc vàng rực rỡ như vụn nắng, trong căn hầm nhỏ bé của cô, mái tóc đó còn sáng hơn cả đèn dầu cô đốt. Đôi mắt hắn có màu xanh lục như ngọc được khai thác từ vài trăm năm trước của huyện Ninh, mắt nhẹ nhàng cong lên, còn xanh biếc hơn cả dây leo trước cửa sổ nhà cô.
Tóm lại, trông chẳng giống chút nào với Võ hầu Ngô Tần tóc đen mắt đen trên ti vi.
Nhưng nghe nói vợ của Võ hầu có dòng máu Liên Bang, sinh con ra tóc vàng mắt xanh cũng không phải không có khả năng. Huống hồ, đám lính và chiến hạm ngoài cửa kia đâu phải giả, nếu lừa đảo thì chi phí đầu tư cũng quá cao rồi?
Lê Lý nhất thời không đoán ra thân phận thật của chàng trai, chỉ có thể đáp lại ngắn gọn: "Chào ngài, tôi là Lê Lý."
Khi Lê Lý đang quan sát Ngô Diễm thì Ngô Diễm cũng đang quan sát cô.