Chương 6

Vương Dịch nhận lấy tiền, khẽ mỉm cười, gật đầu đáp: "Được, chị yên tâm."

Lê Lý đồng ý với Vương Dịch là sẽ không ra khỏi cửa, mà cô cũng thật sự có ý định ở nhà vài ngày để tránh né rắc rối trời giáng này.

Nhưng cô không ngờ rằng mình không ra ngoài không có nghĩa là rắc rối sẽ không tìm đến.

Cô còn chưa về đến nhà thì đã thấy có một người khoác áo lông đứng trước cửa hang mỏ nhà mình.

Ở huyện Ninh, người đủ điều kiện để mặc áo lông hoặc áo giả lông cũng không nhiều.

Bước chân Lê Lý chậm lại, đi gần thêm chút nữa, liền thấy mái tóc vàng óng không tì vết và đôi mắt xanh lục xinh đẹp của người đó.

Huyện Ninh không thiếu người tóc vàng mắt xanh, nhưng chẳng ai có mái tóc vàng thuần như hắn, cũng chẳng ai có đôi mắt trong như ngọc bích như hắn.

Lê Lý đi vòng qua hắn từ xa, khóe mắt liếc qua thấy dưới lớp áo lông lộ ra một đoạn nhỏ bàn tay đeo găng trắng, trong lòng thầm nghĩ cũng chẳng mấy ai đeo nổi loại nhẫn đắt đỏ như thế.

Sắc mặt Lê Lý không thay đổi, cô đi vòng qua cửa nhà mình, không có ý định dừng lại chút nào, chẳng khác gì người qua đường.

Cô tự thấy diễn xuất của mình không có vấn đề, vậy mà vừa chuẩn bị rẽ vào ngõ thì bị gọi lại.

Dĩ nhiên Lê Lý không phải loại trẻ ngoan "gọi thì dừng", cô dừng bước là bởi vì cô thấy được chiến hạm khổng lồ lơ lửng giữa không trung, ẩn trong bóng đêm, cùng đội quân mặc áo đen vũ trang đầy đủ, gần như bao vây toàn bộ khu vực này.

Lê Lý nhìn đám binh sĩ không biết xuất hiện từ bao giờ, đứng chết trân tại chỗ.

Lúc này, chàng trai vẫn đứng trước cửa nhà cô mới chậm rãi đi đến, trên mặt treo một nụ cười giả trân, lễ phép hỏi: "Xin chào, cô Lê Lý. Khuya thế này, vì sao cô vẫn chưa về nhà?"

Một câu "Mẹ nó..." suýt nữa là bật ra khỏi miệng Lê Lý, nhưng nhìn bộ đồ đắt đỏ trên người đối phương cùng chiến hạm lơ lửng trên không khiến cô phải ngậm miệng lại.

Cô cố nặn ra một nụ cười, nói bình thản: "Không phải..." Cô quan sát nét mặt của chàng trai, ngừng lại giây lát rồi cười tiếp: "Tôi đang chuẩn bị về mà."

Chàng trai mỉm cười nói: "Vậy à? Trùng hợp thật. Tôi đang chờ cô."

"Không biết cô có thể mời tôi vào nhà không? Ngoài trời lạnh quá, mà tôi thì đã đứng chờ quá lâu." Thoạt nhìn hắn rất chân thành, lễ phép nói: "Dù sao thì theo luật của đế quốc, chưa được chủ nhà cho phép, tôi không thể tự ý vào trong để sưởi ấm."