Chương 5

Lê Lý cầm hộp thịt đi tìm người.

Sức khỏe lão già càng ngày càng yếu, ông ấy nằm trên ghế mây, đôi mắt đυ.c ngầu nhìn Lê Lý bước vào cửa.

Lê Lý thấy ông ấy nằm trên ghế mây, màn hình cũ kỹ nhặt được đang chiếu tin tức của đế quốc, tấm chăn nên đắp lại bị vứt sang một bên. Cô vừa đưa hộp thịt cho lão già, vừa tiện tay nhặt chăn đắp cho ông ấy, không quên châm chọc một câu: “Sao thế này, tự cho mình khỏe lắm hay sao mà không cần đắp chăn?”

Lão già đảo mắt, ông ấy há miệng, cuối cùng chỉ khẽ “hừ” một tiếng.

Ông ấy nhìn Lê Lý chậm rãi nói: “Trời nóng.”

Lê Lý: … Ông nói trời nóng trong đêm chỉ có vài độ ấy à?

Cô nghi ngờ nhìn lão già, hiển nhiên không tin. Nhưng cô không có du͙© vọиɠ dò hỏi đến cùng, dù sao cô cũng không phải người thừa kế của lão già.

Lê Lý chỉ vào hộp thịt nói: “Đây, khó khăn lắm mới kiếm được hộp thịt này, chia ông một nửa, đừng nói tôi bạc bẽo nhé.”

Lão già nhìn hộp thịt trong tay, không nói gì.

Lê Lý nhìn ông ấy, không nhịn được quay lại hỏi Vương Dịch: “Tinh thần ông ấy không tốt?”

Vương Dịch không biết từ khi nào đã đứng ở cửa, cậu ấy trả lời Lê Lý: “Hình như vậy, em đã gọi bác sĩ rồi.”

Lê Lý lập tức rất khâm phục, gọi bác sĩ, Vương Dịch đúng là ngày càng giỏi giang, quyết định đúng đắn nhất đời này của lão già chính là nhặt được cậu ấy.

Thấy tinh thần lão già không tốt, Lê Lý cũng không làm phiền nữa.

Cô nói với Vương Dịch về thông tin chiến hạm mà lão Trần nói có liên quan đến vụ khủng bố hơn mười năm trước, rồi định về nhà.

Vương Dịch nghe xong, trầm ngâm một lát, nói với cô: “Chuyện này em cũng biết chút ít nội tình. Không chỉ vụ khủng bố, còn liên quan đến những chuyện khác. Là rắc rối lớn, tóm lại, mấy ngày này ít ra ngoài đi.”

Lê Lý đùa: “Rắc rối lớn thế nào, chẳng lẽ đế quốc muốn thanh toán đám buôn lậu như chúng ta?”

Vương Dịch lắc đầu, cậu ấy suy nghĩ một chút, nói bóng gió với Lê Lý: “Chiến hạm đến tìm người, nhưng đằng sau chuyện này là bê bối của hoàng tộc, một khi bị liên lụy sẽ rất nguy hiểm.”

Lê Lý muốn nói vụ khủng bố mười mấy năm trước có liên quan gì đến bọn họ, nhưng thấy vẻ nghiêm túc của Vương Dịch, lại nghĩ đến đống hàng cấm cô từng bán, đành gật đầu.

Gật đầu xong, lại nhớ đến lão già.

Cô lấy trong túi ra ít tiền, đưa cho Vương Dịch nói: “Mấy ngày này chị không ra ngoài, em tiện thì mua giúp cái máy sưởi. Hình như lão già đã lú lẫn không biết nóng lạnh, đừng để một ngày nào đó bị chết cóng ngoài trời mà không hay biết.”