Chương 4

Lê Lý quen đường quen lối đốt đèn dầu rồi trượt thẳng về nhà, rửa mặt sơ qua, mở hộp thịt chuẩn bị ăn cơm.

Sau khi mở nắp hộp, cô suy nghĩ một lát, chỉ đổ ra một nửa, cho vào một chiếc hộp khác rồi ra ngoài.

Trong quặng mỏ cách nhà cô khoảng nửa cây số là nơi sống của một lão già từng xúi giục mẹ cô bán cô đi. Hai năm trước lão già đó xảy ra xung đột với quân biên phòng trong cuộc kiểm tra buôn lậu, bị đánh trọng thương. Sau đó dù có thể cử động, cũng không bằng trước đây, thế là dứt khoát nghe lời khuyên của các học trò, không kinh doanh nữa mà nghỉ hưu dưỡng lão, nhận sự chăm sóc của đám nhóc vẫn còn lương tâm mà ông ấy từng dạy dỗ.

Lê Lý là một trong số đó.

Dù cô căm hận lão già từng xúi giục mẹ cô bán cô để kiếm tiền, nhưng sau khi mẹ cô mất, lương tâm trỗi dậy, ông ấy đã giúp cô đứng vững trên thị trường buôn lậu, cô không bị “người trên” bắt đi, cũng là nhờ ông ấy.

Tính ra thì ơn vẫn lớn hơn oán.

Khi Lê Lý vào nhà đã có người ở trong đó.

Vương Dịch, sư đệ của Lê Lý, cũng là học trò có tương lai nhất, người đã thuyết phục lão già kia nghỉ hưu dưỡng lão.

Cậu ấy đang bổ sung nước sạch cho lão già.

Nói đến Vương Dịch, Lê Lý thấy cậu ấy còn khổ hơn mình nhiều. Đều là trẻ mồ côi ở huyện Ninh, “mẹ” của Lê Lý cũng coi như đáng tin, cô vẫn sống như một con người. Còn “mẹ” của Vương Dịch thì không phải người.

Cậu ấy đẹp trai, nếu không có người bảo vệ thì không cần đoán cũng biết kết cục của cậu ấy ở huyện Ninh này.

Có lẽ việc tốt nhất mà đời này lão già làm nằm trên người cậu ấy. Ông ấy đã mua cậu ấy về từ “mẹ”. Khi được mang về, toàn thân Vương Dịch đầy vết thương, còn giống một con búp bê vải bị rách hơn cả đứa con gái vừa đánh nhau xong như cô.

Nhưng con trai mà, hồi phục cũng nhanh.

Mấy năm nay, Vương Dịch đã từ một “đứa nhóc” trở thành dạng mặt người dạ chó. Không chỉ cao lớn hơn, thậm chí còn mượn quan hệ của lão già kia chiếm được một mảnh đất nhỏ ở huyện Ninh, nghiêm túc mà nói thì sự nghiệp còn tốt hơn một tay buôn lậu như Lê Lý.

Vương Dịch nhìn thấy Lê Lý, đôi mắt đen láy hơi nheo lại: “Lê sư tỷ.”

Lê Lý vẫn có chút cảm giác thân thiết với Vương Dịch, cô cười tủm tỉm nói: “Chào buổi tối nha, sư đệ. Lão già ở trong sao?”

Vương Dịch rất ngoan ngoãn gật đầu, chỉ vào trong.