Chương 3

Một thương nhân lớn tuổi nhớ lại khung cảnh hỗn loạn mười mấy năm trước, ông ấy khàn giọng cười ha ha hai tiếng, nói tiếp: “Tôi nhớ rồi, nghe nói có không ít quan lớn chết. Cựu thống soái quân đội biên phòng, cái người họ Diệp gì đấy, không phải cũng ra tòa vì chuyện này sao?”

“Tôi nói này, chuyện đó hoàn toàn không liên quan đến tướng quân Diệp, dù hắn là một tên khốn, nhưng đám quan chức kia cũng có vấn đề, đòi tiếp tế ngay tại chỗ của chúng ta, vậy mà bọn họ cũng nghĩ ra được! Một con tàu dân sự lớn như vậy, đậu ở đây mà không cho quân biên phòng lại gần, chẳng phải đang mời gọi những kẻ lang thang đến cướp sao?”

Hầu hết những người buôn lậu khi được nhắc nhở đều nhớ lại vụ việc đó, vì lúc đó Lê Lý còn nhỏ nên hoàn toàn không có ấn tượng. Cô tò mò hỏi: “Giờ lại đến tìm người mất tích trong vụ khủng bố mười mấy năm trước hả?”

Cô nhìn người buôn lậu mở miệng đầu tiên, nhỏ giọng: “Lão Trần, tin của ông có chính xác không, nghe không đáng tin lắm.”

Lão Trần nghe vậy thì không vui, ông ấy nói: “Nhóc con biết cái gì, tin tức của ông già này có bao giờ sai đâu!”

Lê Lý lẩm bẩm: “Nhưng mà có quan chức nào mất tích mười mấy năm rồi mới tìm đâu, cũng không phải kẻ thù của mình, không đúng, kẻ thù cũng không để lâu như vậy…”

Lời lẩm bẩm của Lê Lý bị người khác nghe được, thấy cũng có lý, mọi người trêu chọc khiến lão Trần giận đến đỏ mặt.

Ông ấy khịt mũi, chỉ vào mọi người nói: “Đám chuột nhắt chúng bây, hoàn toàn không biết đằng sau chuyện này giấu bí mật to lớn thế nào! Nếu không phải…”

“Nếu không phải cái gì?”

Bị người ta thuận miệng hỏi vậy, lão Trần im lặng. Ông ấy càu nhàu, bộ dạng không thèm để ý đến mọi người, chỉ giữ quầy hàng của mình mà không nói gì. Lê Lý tinh mắt phát hiện ông ấy không giấu “hàng” của mình quá kỹ, lão Trần không phải người lơ là, ông ấy dám làm vậy chứng tỏ ông ấy chắc chắn rằng đội tàu đến huyện Ninh lần này không liên quan gì đến đám buôn lậu nhỏ bọn họ.

Lê Lý ngẫm nghĩ, cũng kéo hàng ra.

Quả nhiên mặc dù những con tàu đó đậu trên không huyện Ninh nhưng không có ai định đến đây, mọi người nhìn nhau rồi làm việc của mình. Chỉ có Lê Lý, không hiểu sao lại cảm thấy cảnh này quen quen, hơn nữa tàu quân đội đến, chắc chắn những “khách quen” sẽ không xuất hiện nên cô thu dọn đồ đạc về nhà sớm.

Nói là nhà, song cũng chỉ là một quặng mỏ bỏ hoang.