Trước đội chiến hạm, vị thiếu gia tóc vàng vẫn một thân áo quần chỉnh tề, thậm chí không dính một hạt bụi. Hắn ngồi trên ghế cao lơ lửng, giơ tay chỉ vào loa khuếch đại, sau lưng là hàng trăm họng súng năng lượng gần như đang chĩa vào từng cái trán của mọi người, lười biếng nói: "Giao người ra, ta đảm bảo mấy người..."
Nhìn cảnh hoang tàn sau hai phát pháo năng lượng, thiếu gia ngừng một chút, nói tiếp: "Đảm bảo mấy người sẽ sống sót."
Lê Lý không nhịn được mắng lớn: "Mẹ nó, hệ thống dẫn bắn của quân biên giới chỉ dùng để đánh ngoài tinh cầu thôi mà!"
Vương Dịch trầm giọng: "Có đội chiến hạm, chỉ cần kết nối với tín hiệu của quân biên giới, muốn lập hệ thống dẫn bắn mới cũng không phải chuyện khó."
Lê Lý: "..."
Điên rồi, cô chỉ là một đứa con lai chẳng biết mình là ai, muốn gϊếŧ cô cũng không cần xây cả hệ thống mới chứ!?
Đội chiến hạm thật sự quá đáng sợ.
Với huyện Ninh - nơi mà một khẩu súng laser cũng có thể bị thổi giá trên trời, thì loại đội hình chiến hạm này mà toàn lực khai hỏa, có thể san phẳng cả hành tinh trong một giờ.
Trong mắt Vương Dịch bốc lên ngọn lửa, dường như cậu ấy muốn làm gì đó nhưng lại bị Lê Lý túm lấy tay áo.
Lê Lý thật sự rất sợ, trước sức mạnh tuyệt đối, rất khó để không run rẩy.
Lê Lý nói: "Chị thật không ngờ bọn họ có thể lập cả hệ thống mới chỉ để tìm chị, làm phiền em rồi."
Vương Dịch còn chưa kịp nói gì thì Lê Lý đã dũng cảm kéo cậu ấy vào nhà, còn bản thân thì bước ra ngoài, siết chặt lưỡi dao băng được cô ngưng tụ từ không khí nhờ nhiệt độ thấp.
Lê Lý quay đầu nói với Vương Dịch: "Cảm ơn em, về sau vẫn phải làm phiền em rồi."
Nói xong, giữa ánh nhìn kinh ngạc nghi ngờ của mọi người, dáng vẻ cô bi tráng như nghĩa sĩ, đối diện thẳng với ánh mắt của vị quân hầu trẻ tuổi đang ngồi trên không trung.
Dưới ánh mắt mang theo ý cười trêu chọc của quân hầu trẻ, cô dứt khoát ép lưỡi dao băng lên ngực mình!
Khoảnh khắc ấy, trong đầu Lê Lý vụt qua rất nhiều điều.
Ví dụ như những ngày tháng ngọt bùi cay đắng mà cô đã trải qua bao năm qua, ví dụ như kiếp trước mà cô gần như đã quên lãng.
Lại ví dụ như ba bước giả chết mà lão già đã dạy cô, cùng với động tác tay "trì hoãn cứu viện" mà cô vừa làm cho Vương Dịch thấy.
Lê Lý nghĩ rất đơn giản và thực tế: nếu chiến hạm đến vì bê bối hoàng thất, thì bất kể cô có quan hệ gì với bê bối đó, chỉ cần cái "quan hệ" này "chết đột ngột", chiến hạm cũng chẳng còn lý do để tiếp tục hành động.