Sàn nhà vỡ, hơi lạnh ẩm ướt dưới lòng hang mỏ lập tức tràn lên, vài cái cây xanh mướt chẳng mấy chốc bị phủ một lớp băng mỏng.
Ngô Diễm ở trong phòng bị đống quần áo phụ nữ rơi đầy người, khuôn mặt trắng như ngọc giờ đỏ bừng vì tức giận, chẳng buồn giữ hình tượng nữa, hắn ngồi phịch xuống đất, gào lên với Lê Lý đang lăn vào lòng hang: "Cô chạy cái gì, đứng lại cho tôi!"
Lê Lý đã lăn vào tận sâu trong hang mỏ rồi, cô nhảy lên chiếc xe máy nhỏ của mình, thầm nghĩ có đồ ngốc mới đứng lại.
Là một tay buôn lậu nhỏ được đào tạo bởi tay buôn lậu lớn của huyện Ninh, Lê Lý biết rõ hơn ai hết những con đường bí mật mà dân buôn đào ra dưới hang mỏ để tránh quân biên giới. Những mê cung trong mắt Ngô Diễm, với cô chẳng khác nào chạy xe có định vị.
Cô chạy xe máy nhỏ của mình, lao đi trong lòng hang lạnh lẽo âm u, để lại sau lưng tiếng chửi đổng "tại sao không có tín hiệu định vị" của vị Võ hầu trẻ tuổi, thanh âm càng lúc càng xa.
Khoảng năm phút sau. Cô phóng xe máy lao ra khỏi hang mỏ, chạy thẳng đến địa bàn của Vương Dịch.
Tốc độ của cô khiến đám đàn em của Vương Dịch đều bị dọa giật mình.
Phần lớn mọi người đều biết mối quan hệ bạn thân từ nhỏ giữa cô và Vương Dịch, tuy không ngăn cản cô, nhưng vẫn không quên la lên mấy câu nhắc cô giữ quy tắc.
Lê Lý vung tay ném ra một chai nước sạch (dù đã đông đá) coi như hối lộ, phóng thẳng xe đến trước cửa nhà Vương Dịch.
Vương Dịch: "?"
Cậu ấy vừa mới quay về từ chỗ ông lão kia. Nhìn thấy Lê Lý trong bộ dạng như đang chạy nạn, không khỏi dựa vào khung cửa nhíu mày hỏi: "Chị làm sao vậy?"
Lê Lý vứt xe máy, lông mi trên dưới đều đã đông trắng vì lạnh. Cô túm lấy tay Vương Dịch để lấy chút hơi ấm, thở hổn hển rồi cầu cứu: "Anh em, cứu mạng! Hình như chị dính vào bê bối hoàng thất rồi!"
Nghe vậy, sắc mặt Vương Dịch khẽ thay đổi. Cậu ấy lập tức kéo Lê Lý vào nhà, dặn dò đám đàn em đang huýt sáo giữ bí mật, sau đó sắp xếp cho cô ngồi lên ghế bành lông xù trong nhà, đưa cho cô một ly trà nóng, rồi mới hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
Một ngụm trà nóng giúp Lê Lý hoàn hồn lại đôi chút.
Cô nghĩ nghĩ, nói ngắn gọn: "Quân đội đế quốc kéo đến trước cửa nhà chị, có khả năng chị là vật thí nghiệm mà bọn họ muốn xử lý."
Vương Dịch nghe xong liền lộ vẻ nghi hoặc: "Vật thí nghiệm?"
Cậu ấy nhìn cô: "Ai nói với chị vụ bê bối hoàng thất là chỉ vật thí nghiệm?"