"Phần thưởng hạng nhất này dành cho Đầu Lộ, Ban Chủ, Đại Đề Điều, Đầu Lộ chính là trụ cột của cả gánh hát, là đào kép nổi tiếng với giọng hát hay nhất."
"Có thể nhận được phần thưởng hạng nhì chính là Nhị Lộ Giác, những người đóng vai phụ, vai hề cho đào kép nổi tiếng, còn có Văn Võ Quản Sự của gánh hát và cả Tiểu Quản Sự cầm đầu bên dưới, Tương Đầu các kiểu."
"Phần thưởng hạng ba còn lại là dành cho những người khác trong gánh hát, những võ sinh bình thường, người quét dọn sân khấu, người cầm cờ, trống, dù, người đóng cung nữ, nha hoàn, người chơi nhạc, người khuân rương hòm, kiểm tra sân khấu, người vén màn, người canh giữ hòm đồ nghề, người giục diễn, chạy việc vặt, người đứng dưới sân khấu la hét khen hay, phụ diễn, còn có cả những người khuân vác, những kẻ làm việc linh tinh."
Lão chưởng quỹ thoạt nhìn là người thường nghe hát, thuận miệng liền kể ra những chuyện này, còn về Đầu Lộ của gánh hát Bạch Gia dĩ nhiên là trụ cột của gánh hát - Hỉ Yêu.
Dựa theo lời của lão chưởng quỹ, Dương Tiêu ba người đối chiếu sổ sách, thống kê sơ bộ số lượng người, đêm đó gánh hát Bạch Gia tổng cộng có 27 người, trong đó nhận thưởng hạng nhất có 3 người, Hỉ Yêu, Bạch Ban chủ và một người họ Ngụy tên Đại Đề Điều.
Thưởng hạng nhì có 6 người, ngoài hai Nhị Lộ Giác có danh tiếng thì những người còn lại đều được ghi nhận bằng chức vị: Văn, Võ Quản Sự mỗi người một suất, một Tiểu Quản Sự cầm đầu, và một Tương Đầu.
Thưởng hạng ba thì nhiều nhất, căn bản không nêu cụ thể tên người, mà chỉ ghi chú đơn giản một số chức vụ cho tiện ghi sổ, chia làm ba loại lớn: thành viên chính 7 người, hạng mục linh tinh 5 người, phu khuân vác 5 người, tổng cộng 18 người.
"Ừm? Chỗ này không đúng thì phải?" Quảng Hồng Nghĩa chỉ tay vào chỗ ghi phần thưởng hạng ba, "Thành viên chính 7, hạng mục linh tinh 5, phu khuân vác 5, như vậy cộng lại chỉ mới 17 người, sao lại dư ra một người?
Thế nhưng lão chưởng quỹ chỉ gật gật đầu, đưa tay chỉ vào dòng cuối cùng, ở đó được khoanh một vòng tròn, nhưng không phải khoanh tròn hoàn chỉnh mà lại khuyết đi một phần nhỏ, "Gánh hát còn có thêm một đứa bé, còn nhỏ không lên diễn nhưng lão gia tốt bụng nên cũng thưởng cho một ít bạc vụn, gom chung vào phần thưởng hạng ba."
Tô Đình Đình vừa nghe thấy ba chữ "đứa bé" thì lập tức cảnh giác dò hỏi: "Cái vòng tròn này sao tôi nhìn cứ thấy kì lạ, hơn nữa chỉ là một đứa bé... sao lại phải dùng hình tròn để thay thế?"
"Mỗi nghành mỗi nghề đều có quy củ riêng, đây chính là quy củ của gánh hát, muốn tham gia vào vở kịch lớn đều phải khai môn bái thần, bái sư phụ, phải có Tổ sư gia ban cho bát cơm thì mới vào được nghề này, đứa nhỏ đó còn quá nhỏ chắc là vẫn chưa chính thức vào nghề, nên không thể ghi tên nó vào trong gánh hát, cho nên phải tách riêng một chỗ và vẽ hình tròn không được trọn vẹn." Lão chưởng quỹ kiên nhẫn giải thích.
Thế nhưng Dương Tiêu ba người rõ ràng là đã chú ý đến đứa bé này rồi, Dương Tiêu cũng am hiểu đôi chút về những điều kiêng kỵ của gánh hát, vở diễn kia là gọi hồn quỷ, những thứ này không đùa được, rất dễ đυ.ng chạm vào người sống, trẻ con dương khí yếu mà xuất hiện gần vở kịch gọi quỷ như vậy rất nguy hiểm.
Huống hồ, mang theo gánh hát thì những người còn lại coi như có thể giúp đỡ chút ít, mang theo một đứa trẻ để làm gì, không giúp được gì thì thôi, còn dễ gây thêm rối ren, đây lại là vở diễn quỷ hí, xảy ra chút sơ suất là sẽ rước lấy đại họa, Bạch Ban Chủ nay đây mai đó, không thể nào không hiểu đạo lý này.
Dương Tiêu nghĩ tới điều đó thì Quảng Hồng Nghĩa cũng nghĩ tới, hắn bèn thăm dò nói: "Lão tiên sinh, đứa trẻ này là người thân của Bạch Ban Chủ sao?"
Sắc mặt lão chưởng quỹ chợt biến đổi, "Không thể nói bậy, Bạch Ban Chủ chỉ có một đứa con gái, hơn nữa còn rất xứng đôi với lão thái gia, lấy đâu ra người thân con cái!"
Nói xong hình như nhận ra giọng điệu của mình không được tốt lắm, ông ta liền lập tức đổi thái độ hòa nhã để chữa cháy, "Dù không phải máu mủ ruột rà, nhưng Bạch Ban Chủ đối xử với đứa nhỏ này rất tốt, luôn mang theo bên người, còn thường hay ôm nó, nhìn ra được rất yêu quý đứa nhỏ này, nghĩ đến cũng có ý sau này để đứa nhỏ này nối nghiệp mình, đáng tiếc..."
Lời phía sau lão chưởng quỹ không nói, nhưng Dương Tiêu vài người đều hiểu, đáng tiếc Bạch Ban Chủ không còn tương lai nữa, sau vở diễn quỷ hí không lâu, toàn bộ người của Bạch gia đều chết ở bến đò Lão Ngưu Loan, một mạng cũng không sót lại.
Lão chưởng quỹ này cũng không đơn giản, là kẻ thông minh, những lời không nên nói một câu ông cũng không nhiều lời, nếu không sao có thể biết nhiều chuyện như vậy, Phong lão gia lại còn có thể cho lão ta sống đến bây giờ.
Dương Tiêu biết đứa bé này chắc chắn không đơn giản như vậy, nếu Bạch Ban Chủ thật sự yêu thương nó, chắc chắn sẽ không mang nó đến vở diễn quỷ, một số đứa trẻ có bát tự yếu đuối, vạn nhất bị ma quỷ xông vào thân thể, cho dù may mắn cứu sống, cả đời sau cũng hỏng rồi, sẽ trở thành đứa ngốc.
Hình như sợ nói nhiều lộ ra điều gì, lão chưởng quỹ cất sổ sách, liền cáo biệt rời đi, Quảng Hồng Nghĩa cản ông ta lại, "Lão tiên sinh, cho phép chúng tôi mượn sổ sách và giấy nợ, đợi chúng tôi dùng xong sẽ..."
"Không được, sổ sách dùng xong liền trả lại ngay, tuyệt đối không để qua đêm, đây là quy tắc của phủ." Lão chưởng quỹ mặc dù lớn tuổi, nhưng tinh thần rất tốt, lắc lắc đầu từ chối thẳng thừng, sau đó cung kính một cái, cũng không nói thêm gì nữa, lấy gậy chống vội vã rời đi.
Đợi căn phòng chỉ còn lại Dương Tiêu ba người, bầu không khí trở nên kỳ lạ, Quảng Hồng Nghĩa do dự sau đó lên tiếng trước: "Đứa nhỏ này e là có vấn đề lớn, Bạch Ban Chủ không thể nào lại tốt bụng như vậy được."
"Có phải liên quan đến những bé gái kia hay không?" Tô Đình Đình hỏi.
"Không biết." Dương Tiêu nhìn ra ngoài trời, "Hôm nay trời tốt, chúng ta tìm cách xuất phủ đi tìm manh mối, nơi Di Tế Gia này phải đến một chuyến, còn nữa, gánh hát Bạch Gia là tại Nghênh Khách lâu phía Nam thành hát kịch, nơi đó cũng phải đến xem, lời của người Phong gia không đáng tin".
"Sở hiền đệ nói rất đúng, còn có những gia đình con cái bị bắt cóc kia, chúng ta cũng nên đi dò hỏi một chuyến." Quảng Hồng Nghĩa bổ sung.
"Cộc cộc cộc.. "
Giọng nói vừa dứt, bên ngoài liền truyền đến một trận tiếng bước chân vội vã, quay người nhìn lại, ngoài cửa, một hạ nhân dáng vẻ gấp gáp chạy đến, "Ba vị phúc khách, Sử phúc khách bảo tiểu nhân truyền lời lại, ngài ấy và lão gia trò chuyện rất vui vẻ, bảo ba vị yên tâm."
Sau đó, gã hạ nhân ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tô Đình Đình, "Sử phúc khách còn nói, cho Sở phúc khách và Quảng phúc khách đi ra ngoài tiếp tục điều tra, Tô phúc khách hành động bất tiện, thì ở lại với người ở trong phủ trấn, bảo vệ Phong lão gia và nhị thiếu phu nhân."
Dương Tiêu gật gật đầu, "Biết rồi, anh quay về đi"
Thế nhưng sau khi nghe Dương Tiêu nói xong, tên gia nhân chẳng nhúc nhích, tròng mắt trắng dã nhìn chằm chằm Tô Đình Đình, một lúc sau mới quay đầu sang Dương Tiêu mà rằng: "Sở phúc khách, chắc là anh chưa hiểu ý tôi rồi, tôi muốn mang cả Tô phúc khách theo…"
"Tôi nói tôi biết rồi!", Dương Tiêu bỗng đổi giọng, khiến tên gia nhân giật nảy mình, vội vàng xoay người đi ra, xem chừng là định ra ngoài chờ.
Nghe thấy Sử Đại Lực nhất quyết muốn mình ở lại, mặt Tô Đình Đình nhất thời trắng bệch, nhóm người của Sử Đại Lực giờ chỉ còn lại mỗi hắn ta, những đồng đội khác đều đã chết cả rồi.
"Yên tâm, tôi nhất định không bỏ mặc cô." An ủi nàng vài câu, Dương Tiêu nhìn sang Quảng Hồng Nghĩa, giải thích thẳng thắn: "Sử Đại Lực không có ý tốt gì đâu, hắn ta biết không moi được thông tin gì từ miệng anh và tôi, cho nên mới đánh chủ ý lên người Tô Đình Đình, tiện thể tìm thêm một kẻ chết thay."
"Ừm, cậu nói không sai", giờ phút này Quảng Hồng Nghĩa tỏ ra rất nghĩa khí, liếc mắt nhìn Tô Đình Đình vẫn còn đang sợ hãi, thở dài: "Số cô còn may mắn đấy, gặp được tôi và Sở lão đệ, lần này để tôi ở lại đối phó với hắn, hai người nhân cơ hội này mau rời khỏi đây, tiếp tục thu thập manh mối đi."