Một lúc sau, giữa màn đêm bao phủ, Elyas đột nhiên lên tiếng, nói với Sunny theo kiểu độc thoại quen thuộc của cậu.
Trong những tuần qua, Người Thức Tỉnh trẻ tuổi đã hình thành thói quen thỉnh thoảng trò chuyện với người bạn đồng hành quỷ dữ của mình, mặc dù sinh vật đáng sợ kia chẳng thể đáp lại bằng gì khác ngoài cái gật đầu, lắc đầu, hay nhún vai thờ ơ thi thoảng. Trò chuyện với Bóng Tối chẳng giống một cuộc hội thoại cho lắm, nhưng...
Có lẽ đây là một trong số ít những điều giúp cậu ta giữ được sự tỉnh táo.
... Sunny có thể hiểu tại sao chàng trai trẻ phải làm vậy, vì chính sự bất lực trong việc nói chuyện của bản thân cũng là một trong những thứ đang khiến anh phát điên, thứ đang cướp đi ngày càng nhiều nhân tính của anh.
"Này, quỷ. Ngươi... ngươi có nghĩ chuyện đó là thật không? Về thanh kiếm gỗ ấy..."
Sunny nhìn chằm chằm vào chàng trai trẻ, rồi nhún vai. Anh chẳng có ý kiến gì về chủ đề đó, vì anh có biết thanh kiếm gỗ là cái quái gì đâu.
Elyas thở dài.
"Trước khi những Kẻ Hiếu Chiến bắt được chúng ta, ta đã nghe nói về những Thử Thách tàn khốc của họ. Mọi người ở quê nhà ta đều biết cả. Những thứ kinh hoàng của Đấu Trường Đỏ là thứ mà mọi bậc cha mẹ đều kể cho con cái họ nghe để dọa chúng ngoan ngoãn."
Cậu im lặng, rồi tiếp tục sau một lúc, giọng đều đặn:
"... Nhưng họ cũng nói rằng có một cách để thoát khỏi nơi khủng khϊếp này. Nếu một người đủ dũng cảm... nếu họ đủ chính nghĩa... thì cuối cùng họ sẽ được trao một thanh kiếm gỗ, và giành được quyền chiến đấu cho sự tự do của mình."
Sunny khẽ cựa mình, nghiêng đầu.
Đúng là một câu chuyện cổ tích đẹp đẽ...
Tên nhóc tội nghiệp đang tự lừa dối bản thân nếu cậu ta nghĩ rằng những kẻ tôn thờ Chiến Tranh sẽ cứ thế để họ đi. Lòng dũng cảm, sự chính nghĩa... những khái niệm này hoàn toàn xa lạ với lũ cuồng tín điên rồ đó.
Hay đúng hơn, họ hiểu tất cả những điều đó theo một cách khác.
Sunny đã dành đủ thời gian quan sát các Chiến Binh - hay Kẻ Hiếu Chiến, như Elyas gọi họ - để hiểu rằng họ không phải là người xấu, hoặc ít nhất họ không tự coi mình là kẻ xấu. Thế giới quan của họ méo mó và tàn nhẫn vô tình, nhưng ít nhiều cũng đơn giản.
Họ tin vào sự đấu tranh, và vinh quang. Người ta phải đấu tranh để đạt được vinh quang, và bản thân sự đấu tranh chính là điều vinh quang nhất. Đó là lý do tại sao họ vui vẻ và hân hoan khi xem "gà cưng" mới của họ, Bóng Tối, tàn sát khắp đấu trường, bất kể anh đang gϊếŧ ai hay cái gì - Sinh Vật Ác Mộng hay chính bạn bè và gia đình của họ.
... Bởi vì chết trong khi đấu tranh chống lại một kẻ thù áp đảo là hình thức vinh quang cao nhất. Chết dưới tay anh là một đặc ân và là biểu hiện của đức hạnh.
Điều duy nhất chính nghĩa hơn việc bị gϊếŧ bởi một kẻ thù mạnh hơn... là gϊếŧ ngược lại kẻ thù đó.
Trong tâm trí họ, các Chiến Binh không coi những gì họ đang làm với nô ɭệ là một sự bất công tàn bạo, mà là một món quà nhân từ. Các nô ɭệ không bị ép buộc phải tàn sát lẫn nhau để mua vui cho đám đông. Thay vào đó, họ được hào phóng trao cho cơ hội bước đi trên con đường chính nghĩa và phấn đấu vì vinh quang...
Đó là lý do tại sao Sunny không nghĩ rằng bất kỳ nô ɭệ nào sẽ được phép tự do rời khỏi đấu trường. Làm như vậy sẽ là tội lỗi lớn nhất, một sự xúc phạm đáng xấu hổ mà những Kẻ Hiếu Chiến, trong lòng nhân từ bệnh hoạn của họ, sẽ không bao giờ giáng xuống đầu tù nhân.
Đối với họ, đó mới là hình thức tàn nhẫn đê hèn nhất.
Lũ điên khùng chết tiệt...Sunny không chắc liệu tất cả các tín đồ của Thần Chiến Tranh có quái đản như thế này không. Thực tế, anh khá chắc chắn rằng giáo phái gϊếŧ chóc này được sinh ra tại đây, trong Vương Quốc Hy Vọng. Những kẻ buôn nô ɭệ mà anh gặp trong Ác Mộng Đầu Tiên cũng thờ cùng một vị thần, nhưng không hề giống đám cuồng tín hiếu chiến này...
Vương Quốc Hy Vọng là một nơi rất kỳ lạ xét trên mọi phương diện, từ những gì ít ỏi anh thu thập được qua lời kể của Elyas.
Giờ Sunny đã biết rằng anh bị đưa đến một khoảng thời gian khoảng một ngàn năm sau khi vương quốc thực sự bị Thần Mặt Trời phá hủy. Giờ đây, chỉ còn lại cái tên. Những người sống trên vùng đất này thậm chí không biết Ác Quỷ của Du͙© vọиɠ thực sự là ai, chỉ biết rằng cô ta đã bị các vị thần trừng phạt và giam cầm trong Ngọn Tháp Ngà.
Và nhiệm vụ của họ là canh giữ nhà ngục đó.
Trong nhiệm vụ này, người dân của vương quốc được lãnh đạo bởi bảy vị chúa tể. Hay đúng hơn là năm, vì hai người đã bỏ mạng.
Bản thân Ngọn Tháp Ngà vẫn chưa bị tách khỏi phần còn lại của quần đảo, và vẫn nằm ở trung tâm của khu vực, được bao quanh bởi một thành phố lớn - thành phố xinh đẹp với những cây cầu trên không và những đường dẫn nước màu trắng mà anh đã thấy tự tái thiết từ tro tàn khi bắt đầu Ác Mộng. Quê nhà của Elyas.
Thành Phố Ngà là nơi sinh sống của các tín đồ Thần Mặt Trời, và được bảo vệ bởi hai trong số năm chúa tể còn lại.
Phía tây của khu vực thuộc về phe phái đông dân thứ hai của Vương Quốc Hy Vọng, những kẻ đi theo Chiến Tranh, và đây là nơi Sunny xui xẻo thấy mình đang ở. Anh đã nhìn thấy những bức tượng của Thần Chiến Tranh rải rác trong đấu trường, mặc dù chúng không giống với bức tượng anh đã chứng kiến trên hòn đảo kỳ lạ có dòng sông chảy vòng quanh.
Những bức tượng này của Thần Chiến Tranh, cũng như của sự sống, tiến bộ, công nghệ, thủ công, trí tuệ và nhân loại đều miêu tả ngài như một chiến binh hùng mạnh trong bộ giáp nặng, cầm một ngọn thương đẫm máu và một tấm khiên nứt vỡ.
Các Chiến Binh cũng được lãnh đạo bởi một trong những chúa tể - một nữ tư tế xinh đẹp của Chiến Tranh tên là...
Solvane. Vẻ đẹp chói lòa ấy là một trong những người cai trị Vương Quốc Hy Vọng.
Các tín đồ của Thần Chiến Tranh và Thần Mặt Trời dường như đang xung đột với nhau, và các chúa tể dẫn dắt họ cũng vậy. Đó là lý do tại sao Elyas và gia đình cậu bị bắt và đưa vào đấu trường, để làm nô ɭệ chiến đấu trong các Thử Thách.
Hai chúa tể còn lại thì trung lập và không đáng kể, vì phe phái của họ nhỏ hơn nhiều và không nắm giữ thực quyền. Một người sống xa về phía bắc, và người kia đâu đó ở phía đông. Elyas không biết nhiều về họ, và vì thế Sunny cũng chịu.
... Anh chỉ biết rằng năm vị chúa tể, không nghi ngờ gì nữa, chính là những xiềng xích vĩnh cửu được nhắc đến trong mô tả của Xiềng Xích Bất Tử. Những cai ngục bất tử được Thần Mặt Trời tạo ra để giữ Hy Vọng bị giam cầm trong tòa tháp của cô ta, bị xiềng xích... mãi mãi.
Điều từng là nghi ngờ của anh giờ đã trở thành sự chắc chắn. Có quá nhiều manh mối, một số anh đã thu thập trước khi mạo hiểm tiến vào Mầm Mống, và một số anh nhặt nhạnh được từ lời kể của chàng trai trẻ.
Và có lẽ... chỉ là có lẽ thôi... kiến thức đó có thể giúp anh giành được tự do.