Bị giam cầm trong bóng tối, Sunny có rất nhiều thời gian để suy nghĩ. Xung quanh anh, một bầy Sinh Vật Ác Mộng đang chờ đến lượt bị tàn sát trên đấu trường đẫm máu, lẫn trong số đó là vài nô ɭệ con người bất hạnh. Tại ngục tối ác mộng này, cả quái thai lẫn con người đều như nhau, bình đẳng trước cái chết không thể tránh khỏi.
Suy nghĩ của anh quay về thời điểm bắt đầu thử thách, về thông báo của Lời Nguyền. Năm người dũng cảm... có kẻ nào khác đã vào Ác Mộng cùng họ, và Sunny lờ mờ đoán được là ai.
Mordret... Hoàng Tử Hư Vô vẫn còn sống, bất chấp mọi khó khăn và đã tìm ra cách để đạt được mục đích. Có lẽ hình ảnh phản chiếu của anh ta đã trốn trong mắt của Thánh Cormac, và sau đó trườn vào mắt của Effie hoặc Kai mà không bị phát hiện.
Có phải một trong những người bạn của anh đã chết?
Không... không, điều đó không hợp lý. Nếu Mordret đã nuốt chửng một trong những linh hồn trên con tàu bay cổ đại, thì ai đó hẳn đã nhận ra. Những Người Giữ Lửa là một nhóm gắn bó, và hiểu nhau quá rõ để có thể bỏ qua sự thay đổi đột ngột trong thái độ của một thành viên.
Còn về Effie và Kai, nếu họ trở thành nạn nhân của Năng Lực đáng sợ của Mordret, thì lẽ ra chỉ có bốn linh hồn tiến vào Ác Mộng.
Nhưng ai dám chắc rằng Hoàng Tử Hư Vô bắt buộc phải xâm chiếm linh hồn ngay khi hình ảnh phản chiếu của anh ta nhảy vào mắt người khác? Có lẽ anh ta chỉ đơn giản là trốn trong những hình ảnh phản chiếu, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ để tìm một vật chứa tốt hơn.
Và nhắc đến vật chứa...
Sunny quan sát cơ thể quái vật của mình, đôi mắt đen đầy vẻ lo âu u ám.
Tại sao anh lại bị đưa vào cơ thể của một con quỷ? Lời Nguyền lẽ ra phải tìm những vật chứa phù hợp cho người thử thách... phải chăng anh bị biến thành một thứ quái thai gớm ghiếc là vì ba cái lõi bóng tối của mình? Rốt cuộc thì, thật khó để tìm được một con người có linh hồn xứng đáng với một Biểu Tượng Thần Thánh.
Nếu vậy... liệu Mordret hiện tại có đang ở trong cơ thể của một Kinh Hoàng không?
Ẩn mình trong bóng tối, Sunny rùng mình.
Phải, khả năng cao là như vậy. Sự thật này có thể trở thành một phước lành, hoặc một lời nguyền.
Về lý thuyết, cả năm người họ đều có cùng một mục tiêu - giải quyết xung đột của Ác Mộng và Thăng Hoa. Vì vậy, có một Kinh Hoàng chiến đấu về phía họ sẽ là một lợi thế lớn, bất kể Sunny có oán hận tên khốn đó đến mức nào. Anh cũng nghi ngờ rằng Mordret đang giữ con dao ngà, làm tăng thêm cơ hội thành công của họ.
Nhưng Sunny cũng nhớ lại những gì Bậc Thầy Jet đã nói với họ... không phải tất cả Người Thức Tỉnh cố gắng chinh phục thử thách của Lời Nguyền đều phải theo đuổi cùng một mục tiêu. Đôi khi, giải pháp và lý tưởng của họ xung đột, biến họ thành kẻ thù.
Ý nghĩ có Mordret làm kẻ thù trong cái địa ngục vốn đã khó vượt qua này khiến anh sợ hãi. Hoàng Tử Hư Vô... có lẽ là đối thủ nguy hiểm nhất mà anh từng đối mặt.
Liệu Mordret có quay lưng lại với bốn con người kia đã tiến vào Mầm Mống không? Không thể nói trước được. Anh ta không tàn nhẫn chỉ vì thích tàn nhẫn, và cũng không điên rồ đến mức như mọi người vẫn nghĩ. Hận thù của anh ta nhắm vào Valor, chứ không phải họ. Nhưng đồng thời, Sunny cũng không thể nói rằng vị hoàng tử bị lưu đày hoàn toàn tỉnh táo.
Có điều gì đó ở anh ta... khi Sunny nhìn vào mắt Mordret, cảm giác như có thứ gì đó thiếu vắng trong đó. Đó là một sự khác biệt rất nhỏ, nhưng lại khiến việc đối mặt với Hoàng Tử Hư Vô trở nên bất an một cách kỳ lạ.
Mordret là một ẩn số, một kẻ mà hành động của anh ta khiến Sunny hoàn toàn không thể đoán trước.
... Nghĩ nhiều về chuyện đó lúc này cũng vô ích. Trừ khi mình tìm được cách thoát khỏi nơi chết chóc này khi còn sống, bằng không thì đằng nào cái chết cũng đang chờ đợi mình.Anh cựa mình và rít lên khe khẽ khi cơn đau lan tỏa khắp cơ thể, xuất phát từ vô số vết thương.
Sunny nhớ lại trận chiến của mình trên đấu trường.
Kỳ lạ... mọi chuyện thật quá kỳ lạ.
Một số sức mạnh của anh đã mất, nhưng những cái khác vẫn còn. Biểu Tượng của anh dường như không bị ảnh hưởng, nhưng kết nối với Lời Nguyền thì đã biến mất.
Vậy thì, điều này có nghĩa là... có nghĩa là một Biểu Tượng không phải là một phần của Lời Nguyền, mà thay vào đó tồn tại bên ngoài nó sao?
Bị nhốt trong cái l*иg được phù phép không thể phá vỡ, Sunny cau mày.
Rất lâu, rất lâu về trước... hồi anh vượt qua Ác Mộng Đầu Tiên và nhận được Biểu Tượng của mình... cảm giác như sức mạnh đó đến từ đâu đó sâu thẳm bên trong anh, trái ngược với việc đến từ một nguồn bên ngoài.
Phải chăng Lời Nguyền chỉ đánh thức những sức mạnh vốn có bị khóa chặt bên trong linh hồn con người, chứ không phải tạo ra chúng?
Khoan đã nào...Nghĩ lại thì... Auro của Cửu Nhân từng tự xưng là một Người Thức Tỉnh, và mặc dù chàng trai trẻ ngồi im lặng trong cái l*иg gần đó không nói ra, cậu ta cũng là một Người Thức Tỉnh. Nhưng trong quá khứ cổ xưa này, các vị thần vẫn còn sống, và các ma thần cũng vậy.
Cuộc chiến khủng khϊếp của họ vẫn chưa bắt đầu, và Weaver vẫn chưa biến mất để tạo ra thứ sẽ mang lại sự diệt vong cho cả sáu vị thần và sáu ma thần... để tạo ra Lời Nguyền Ác Mộng.
Tất nhiên, nếu những nghi ngờ của Sunny là đúng. Điều đó có nghĩa là Lời Nguyền Ác Mộng thậm chí còn chưa tồn tại, trong kỷ nguyên này.
Nhưng Người Thức Tỉnh thì có.
Cũng như Sinh Vật Ác Mộng... hay những kẻ Tha Hóa, như chàng trai trẻ đã gọi chúng.
Đôi đồng tử dọc của Sunny co lại.
Chẳng lẽ Sinh Vật Ác Mộng... cũng không phải do Lời Nguyền Ác Mộng tạo ra sao?
Cái quái gì thế...Chính cái ý tưởng đó nghe thật kỳ lạ và nực cười. Lời Nguyền đã xuất hiện ở thế giới thực, khiến những Sinh Vật Ác Mộng đầu tiên được tạo ra từ cơ thể của những người bị nhiễm, và thế hệ Người Thức Tỉnh đầu tiên được sinh ra.
Nó triệu hồi những Người Thức Tỉnh đó vào Mộng Cảnh, nơi sinh sống của những thứ kinh tởm, và thúc đẩy họ tìm kiếm và thách thức các Mầm Mống Ác Mộng. Trừ khi một Mầm Mống bị chinh phục, cuối cùng nó sẽ mở ra một con đường cho nhiều quái vật hơn xâm nhập vào thế giới thực.
Khái niệm về Sinh Vật Ác Mộng, Biểu Tượng và Người Thức Tỉnh không thể tách rời khỏi Lời Nguyền.
Ấy thế mà... bằng cách nào đó, lại có thể sao?
Chuyện... chuyện này nghĩa là sao chứ?Sunny nghiến răng, bị choáng ngợp bởi vô vàn suy nghĩ và rất nhiều sự bối rối. Cứ như thể nền tảng thế giới quan của anh đột nhiên hóa ra được xây trên cát lún vậy...
Anh nhắm mắt lại và cau có, cảm thấy một cơn đau đầu âm ỉ đang ập đến, rồi đưa hai tay lên xoa mặt, cẩn thận để không rạch mặt mình bằng móng vuốt.
Đột nhiên, cái l*иg bên cạnh anh rung lắc. Người Thức Tỉnh trẻ tuổi đứng dậy và nắm lấy song sắt, nhìn chằm chằm vào bóng tối.
Một lúc sau, cậu ta nói với giọng khàn khàn:
"Này quỷ... này, con quỷ kia. Dậy đi. Bọn họ đang tới đấy!"