Quyển 1 - Chương 3: Những sợi dây định mệnh

Trong vài phút sau đó, Sunny chìm trong tâm trạng u ám. Nhưng rồi, anh tự kéo mình ra khỏi nó và hít sâu, cố tận hưởng không khí trong lành. Quả thật, thứ không khí như thế này khó mà tìm được ở thế giới thực, những hạt bụi siêu nhỏ và các chất ô nhiễm khiến không khí trở nên ngột ngạt và khó chịu, chưa kể mùi hôi đặc trưng của vùng ngoại ô.

Ở những khu vực tốt hơn trong thành phố, các hệ thống lọc phức tạp hoạt động không ngừng nhưng không khí được lọc thì vô vị và tù đọng. Chỉ những kẻ giàu có mới được hít thở thứ không khí thực sự dễ chịu.

Vậy mà giờ đây, anh lại được tận hưởng lượng không khí trong sạch, vô cùng dễ chịu, như thể mình là con cháu đời thứ hai của một tập đoàn tài phiệt.

Quả thật, được Lời Nguyền chọn cũng có lợi ích của nó.

Giá như không có cái lạnh chết tiệt, đôi chân không đau nhức, và cổ tay cùng lưng anh không quằn quại trong đau đớn!

Đoàn xe nô ɭệ chậm chạp lê bước lên núi, với ngày càng nhiều nô ɭệ vấp ngã và thỉnh thoảng ngã quỵ xuống đất. Vài lần, những kẻ không thể đi tiếp bị tháo khỏi xích và bị ném thẳng xuống vực thẳm bên trái con đường mà không chút thương xót. Sunny nhìn họ rơi với chút lòng trắc ẩn.

Tội nghiệp thật. An nghỉ nhé, những linh hồn đáng thương.

Nhìn chung, anh vẫn giữ được tinh thần tốt.

Cảm thấy lạc quan giữa thảm họa của Cơn Ác Mộng này quả là kỳ lạ, nhưng may mắn thay, Sunny đã có thời gian chuẩn bị tinh thần cho khả năng này. Khi các triệu chứng của Lời Nguyền xuất hiện, anh đã không xử lý tốt. Chết trước khi kịp tròn mười bảy tuổi không phải điều dễ chấp nhận.

Nhưng cuối cùng, Sunny chỉ mất vài ngày để làm quen với ý nghĩ đó. Sau khi đến thăm nơi an nghỉ tạm bợ của cha mẹ, thật ra vì quá nghèo để chi trả dù là thứ nhỏ nhất trong cơ sở tưởng niệm, đó chỉ là hai dòng chữ khắc trên một gốc cây già, và tự khắc thêm một dòng thứ ba cho mình, Sunny bỗng trở nên thoải mái và vô tư.

Xét cho cùng, anh không còn phải lo lắng về việc kiếm tiền, tìm thức ăn, tự bảo vệ mình hay lên kế hoạch cho tương lai nữa. Khi điều tồi tệ nhất đã xảy ra, còn gì để mà sợ?

Vì vậy, trở thành nô ɭệ và dần chết cóng không phải là cú sốc lớn lao gì.

Hơn nữa, anh biết cái lạnh sẽ không gϊếŧ mình, đơn giản vì anh đã thấy số phận đang chờ đợi đoàn xe nô ɭệ phía trước trên ngọn núi. Hình ảnh đống xương chất chồng trên mặt đất vẫn còn tươi rói trong tâm trí anh. Nhiều khả năng, một đám quái vật sẽ tiêu diệt cả đoàn... và theo tình hình, vụ tấn công sẽ xảy ra trong vài giờ tới, chứ không phải vài ngày.

Vậy nên anh vẫn còn cơ hội.

Tận dụng thời gian, Sunny quyết định xem lại trạng thái của mình và triệu hồi các ký tự lần nữa. Lần trước, anh quá phẫn nộ vì Biểu Tượng mà không để ý kỹ đến các Thuộc tính. Dù không quan trọng bằng Biểu Tượng, Thuộc tính thường là yếu tố quyết định giữa sự sống và cái chết. Chúng đại diện cho những đặc điểm và thiên hướng tự nhiên, đôi khi còn mang lại các khả năng hoặc hiệu ứng thụ động.

Mô tả Thuộc tính [Định mệnh]: “Những sợi dây định mệnh quấn chặt quanh bạn. Những sự kiện bất thường, dù tốt hay xấu, đều bị thu hút bởi sự hiện diện của bạn. Có những người được ban phước, có những người bị nguyền rủa... nhưng hiếm ai mang cả hai.”

Mô tả Thuộc tính [Dấu ấn Thần thánh]: “Bạn mang một mùi hương thần thánh nhàn nhạt, như thể ai đó đã từng thoáng chạm vào nó, từ rất lâu về trước.”

Mô tả Thuộc tính [Đứa Con của Bóng tối]: “Cái bóng công nhận bạn là một phần của chúng.”

Hừm... Thú vị đấy.

Sunny nhanh chóng nhận ra Thuộc tính [Định mệnh] là thủ phạm chính cho tình cảnh của mình. Thoạt nhìn, nó dường như ám chỉ anh được định sẵn cho một số phận nào đấy - chẳng hạn, chết thảm và biến mất không dấu vết. Nhưng sau khi đọc mô tả, anh hiểu rằng “Định mệnh” đơn giản là những chuyện vốn khó có thể xảy ra sẽ dễ xảy ra hơn khi có mặt anh.

Chắc vì thế mà mình nhận được một Biểu Tượng siêu hiếm nhưng vô dụng - lại còn là một biến thể kỳ quặc!

Nếu [Định mệnh] là Thuộc tính bẩm sinh của anh, thì hai cái còn lại đến từ Biểu Tượng [Nô ɭệ Đền thờ]. [Dấu ấn Thần thánh] thì dễ hiểu - nó cho phép đi vào một số nơi linh thiêng trong Mộng Cảnh và tăng cường một vài loại ma thuật. Vì không có nơi linh thiêng nào ở đây và Biểu Tượng của Sunny chẳng liên quan gì đến ma thuật, nó cũng vô dụng nốt.

[Đứa Con của Bóng tối] thì kỳ lạ hơn. Anh chưa từng nghe về nó và không biết nó làm được gì cho đến khi mặt trời lặn sau ngọn núi và bầu trời bắt đầu tối sầm. Bất ngờ thay, Sunny phát hiện mình có thể nhìn rõ trong bóng tối, như thể vẫn đang là ban ngày. Riêng khả năng này thôi đã đáng để chú ý, và rất có thể bóng tối sẽ ban tặng anh thêm những món quà khác chưa được khám phá.

Cuối cùng cũng có thứ hay ho. Không biết liệu...

“Cả đoàn dừng lại! Chuẩn bị dựng trại!”

Theo lệnh của viên lính dẫn đầu, đám nô ɭệ dừng bước và ngã vật xuống đất, run rẩy và kiệt sức. Khoảng trống nhỏ nơi con đường mở rộng được che chắn phần nào khỏi gió bởi một khối đá nhô ra, nhưng vẫn quá lạnh để nghỉ ngơi một cách thoải mái.

Lũ lính dồn đám nô ɭệ lại thành một vòng tròn chật hẹp để họ tự sưởi ấm cho nhau. Sau khi chăm sóc cho ngựa xong xuôi, chúng mới đốt một đống lửa lớn ở giữa trại. Cỗ xe nặng vốn dùng để chở thức ăn, nước uống, hàng hóa và cố định sợi xích chính, đã được đẩy lên cao để chắn gió. Trong lúc nhìn quanh, Sunny để ý người lính trẻ ban nãy đang nhìn ngọn núi với ánh mắt phức tạp.

Đồ kỳ quặc.

Chẳng mấy chốc, đống lửa bùng lên. Những nô ɭệ khỏe hơn cố chen gần ngọn lửa, trong khi những kẻ yếu hơn như Sunny bị đẩy ra rìa ngoài, lưng lạnh cóng trong cái rét. Dĩ nhiên, mọi cử động đều bị cản trở bởi sợi xích vẫn trói chặt họ. Vì thế, người nô ɭệ vai rộng quen thuộc kia vẫn ở nguyên vị trí ban đầu dù cố sức chen vào gần lửa.

“Lũ Hoàng Tộc chết tiệt!” ông ta rít lên, rõ ràng bực tức.

Bọn lính đi lại giữa đám nô ɭệ, phát nước và thức ăn. Sunny như mọi người, nhận được vài ngụm nước lạnh buốt và một mẩu bánh mì cứng như đá và mốc meo. Dù vẻ ngoài của nó chẳng ngon lành, anh ép mình nuốt hết, chỉ để vẫn đói meo như trước.

Nhìn quanh, anh thấy mình không phải người duy nhất.

Gã nô ɭệ lấm lét đi sau anh nhìn quanh trong đau khổ.

“Ôi các vị thần, hồi ở trong ngục, chúng còn cho tôi ăn tốt hơn thế này!”

Hắn nhổ nước bọt xuống đất, tuyệt vọng.

“Mà phần lớn bọn tôi trong ngục, dù vô tội, cũng chỉ chờ ngày lên giá treo cổ thôi!”

Cách đó vài bước, nơi con đường lát đá biến mất và những tảng đá sắc nhọn bắt đầu nhô lên, một đám quả mọng đỏ tươi mọc lên từ tuyết. Sunny đã để ý chúng từ trước, rải rác dọc con đường, và còn nhận xét chúng trông thật đẹp khi tương phản với màu trắng. Đôi mắt gã lấm lét lóe lên khi hắn cố bò bằng cả tay chân về phía đám quả mọng.

“Tôi khuyên anh không nên ăn chúng, anh bạn à.”

Lại là gã nô ɭệ có giọng nói dịu dàng. Sunny quay lại và cuối cùng nhìn thấy người này bằng xương bằng thịt lần đầu tiên. Đó là một người đàn ông cao lớn, khoảng ngoài bốn mươi, gầy gò và kỳ lạ thay, hắn khá ưa nhìn, mang vẻ đĩnh đạc của một học giả. Một người như thế sao lại thành nô ɭệ là một bí ẩn. Nhưng ông ta ở đây thật.

“Lại là lời khuyên của anh! Gì nữa đây? Tại sao chứ?”

Người học giả mỉm cười xin lỗi.

“Những quả đó gọi là Huyết Tinh Quả. Chúng mọc ở nơi máu người từng đổ. Vì thế chúng luôn xuất hiện nhiều trên các con đường buôn nô ɭệ.”

“Thì sao?”

Người đàn ông lớn tuổi thở dài.

“Huyết Tinh Quả có độc. Chỉ vài quả cũng đủ gϊếŧ một người trưởng thành.”

“Chết tiệt!”

Gã lấm lét giật lùi lại và lườm người học giả.

Sunny không để tâm nhiều đến họ.

Vì khi nhìn quanh, anh cuối cùng nhận ra chỗ dựng trại này chính là nơi anh đã nhìn thấy lúc bắt đầu Cơn Ác mộng, đống xương của đám nô ɭệ bị chôn vùi dưới tuyết. Và anh sẵn sàng cá rằng bất cứ thứ gì đã gϊếŧ tất cả bọn họ sẽ sớm xuất hiện thôi.

Như thể đáp lại suy nghĩ của anh, một tiếng sấm vang rền từ phía trên.

Và ngay giây tiếp theo, một thứ gì đó khổng lồ lao xuống từ bầu trời...