Quyển 1 - Chương 18: Sự biến mất của ánh sáng

Sunny đang tận hưởng dưới một chiếc vòi sen nước nóng. Sau cuộc trò chuyện ngắn của họ, Bậc Thầy Jet đã bảo anh đi tắm rửa sạch sẽ, cô nói rằng anh "sặc mùi Ác Mộng". Giấc ngủ phi tự nhiên của Lời Nguyền sẽ làm chậm quá trình trao đổi chất của cơ thể và các thiết bị y tế mà anh được gắn vào được cho là sẽ lo phần còn lại, nhưng anh vẫn ngủ suốt ba ngày liền.

Dù chỉ là về mặt tâm lý, mùi máu và tuyệt vọng vẫn còn vương vấn quanh anh.

Tuyệt thật, mình đang ở trên thiên đường. Sunny nghĩ, tự cho phép mình tạm thời quên đi thảm họa sắp xảy ra của Khiếm Khuyết.

Anh đang một mình trong phòng tắm của đồn cảnh sát, thư giãn dưới những dòng nước nóng. Sau một lúc, Sunny miễn cưỡng tắt vòi nước và bước đến giá treo khăn thì tình cờ thấy mình phản chiếu trong gương.

Những thay đổi về vóc dáng của anh là rất nhỏ, nhưng có thể nhận thấy. Làn da xanh xao của anh có vẻ khỏe mạnh hơn một chút, cơ bắp của anh rõ nét hơn không ít. Anh trông mảnh mai và săn chắc thay vì hốc hác và yếu ớt như trước đây. Mái tóc đen của anh có một chút óng ả và đôi mắt anh dường như có hồn hơn.

Tuy nhiên, anh vẫn khá nhỏ bé. Nói một cách nhẹ nhàng thì trông chả nam tính tí nào.

Chàng trai đẹp như hoa hả? Sunny cay đắng nghĩ.

Rồi anh đột nhiên sững người vì nhận thấy điều gì đó kỳ lạ. Khi anh đang nhìn mình trong gương, hình ảnh phản chiếu của cái bóng của anh dường như đã cử động. Cứ như thể cái bóng cúi đầu xuống và lặng lẽ lấy tay che mặt một cách bất lực.

Sunny nhanh chóng quay lại, nhìn chằm chằm vào cái bóng của mình với vẻ lo lắng. Tuy nhiên, mọi thứ dường như bình thường. Cái bóng đang làm chính xác những gì nó phải làm là lặp lại mọi chuyển động của anh.

"Tao thấy rõ mày đã di chuyển." Anh nói, cảm thấy hơi kỳ quặc. "Mày vừa tự di chuyển đúng không?"

Sunny trừng mắt nhìn cái bóng, nó ngoan ngoãn trừng mắt lại.

"Mày có di chuyển hay không?"

Cái bóng nhiệt tình lắc đầu.

Cái quái gì vậy?

"Ý mày là "không" sao? Mày vừa mới cử động đầu đấy! Mày nghĩ tao là thằng ngốc à?"

Cái bóng dường như suy nghĩ một chút rồi nhún vai.

Sunny đứng đó há hốc mồm.

"Cái bóng của bạn có ý thức vượt xa hầu hết những cái bóng khác. Nó là một trợ thủ vô giá." Cuối cùng, anh lẩm bẩm.

Đúng vậy, đây là cách Lời Nguyền đã mô tả Năng Lực Biểu Tượng của anh.

Nhưng chính xác thì cái bóng của anh có thể làm gì?

Anh quyết định thử nghiệm một chút.

"Này, nói cho tao biết mày có thể làm gì đi."

Cái bóng im lặng và bất động.

Phải rồi, nó không có dây thanh quản.

Cứ như thể điều đó có lý lắm vậy! Bóng đâu có cơ bắp, vậy mà nó vẫn biết cách di chuyển.

"Ờm... cho tao xem?"

Không có phản ứng. Có vẻ như cái bóng hài lòng với việc giả vờ là một đốm bóng tối bình thường và vô hồn.

Sunny thở dài.

Mình đang làm sai cách rồi.

Dù có ý thức hay không, cái bóng vẫn là một phần của anh. Nó là một biểu hiện của Năng Lực Biểu Tượng của anh. Vì vậy, thay vì hỏi cái bóng, anh thực sự nên tự hỏi chính mình.

"Không định nói chuyện à?"

Sunny nhắm mắt lại và hướng nhận thức của mình vào bên trong, lần đầu tiên khám phá bản thân kể từ khi trở về thế giới thực. Anh cảm nhận được nhịp đập của trái tim, l*иg ngực phập phồng đều đặn, cái lạnh nhẹ của phòng tắm. Anh nghe thấy những giọt nước rơi trên sàn gạch. Cảm nhận được sự chuyển động của không khí xung quanh da mình.

Và ở đó, bên bờ vực ý thức của anh, có một thứ gì đó lạ thường xuất hiện.

Một giác quan hoàn toàn mới.

Sunny tập trung vào nó, và đột nhiên cả một thế giới khác mở ra trước mắt anh. Cảm giác này thật khó diễn tả thành lời, cũng như người ta khó có thể giải thích được cảm giác của thính giác hay xúc giác vậy.

Anh có cảm giác như mình có thể "trò chuyện" với những hình khối bóng tối khổng lồ đang chen chúc xung quanh, đồng thời thấu hiểu cả hình dạng lẫn không gian chúng chiếm giữ. Cảm giác ấy dường như được dẫn dắt bởi những luồng áp lực khác nhau, tác động lên nhau và lên tâm trí anh.

Sự thấu hiểu đó đến một cách tự nhiên và tức khắc giống như một bản năng.

Những hình khối kia thực chất là những cái bóng. Trong số đó, có một cái tuy không lớn nhất nhưng lại sâu thẳm nhất, nó không hề mang dáng dấp của một thực thể bên ngoài. Thay vào đó, nó giống như một phần linh hồn của anh.

Một khi Sunny nắm bắt được cảm giác về nó, anh có thể cảm nhận được cái bóng giống như cách anh cảm nhận các chi của mình. Điều duy nhất là các chi của anh được làm từ da thịt, còn cái bóng được tạo ra từ sự biến mất của ánh sáng.

Sunny mở mắt và nhìn vào cái bóng. Sau đó, bằng một ý nghĩ, anh ra lệnh cho nó giơ một cánh tay lên.

Cái bóng giơ một cánh tay lên.

Anh ra lệnh cho nó ngồi, đứng, quay ra sau, đá. Sau đó, anh ra lệnh cho nó thay đổi hình dạng, biến thành một vòng tròn, rồi một đường thẳng, rồi một con quái vật. Cuối cùng, nó trở lại hình bóng của chính anh. Cái bóng linh hoạt và uyển chuyển như nước. Thứ không thay đổi duy nhất là kích thước của nó.

"Ha! Thấy thế nào?"

Cái bóng bĩu môi rồi miễn cưỡng giơ ngón tay cái lên.

"Nhưng mày thì hữu ích chỗ nào?"

Anh ra lệnh cho cái bóng tấn công giá treo khăn. Nó ngoan ngoãn di chuyển và tung một cú đá mạnh mẽ. Tất nhiên, vì nó chỉ là một cái bóng, chân của nó xuyên qua những chiếc khăn một cách vô hại, thậm chí không làm chúng lay động một chút nào.

"Đó là... tất cả những gì mày có thể làm à?"

Trong tâm trí anh, hình ảnh những xúc tu bóng tối xé xác tên Bạo Chúa hùng mạnh đã tan tành. Xem ra còn lâu lắm anh mới có thể sánh được với Thần Bóng Tối.

Thật đáng tiếc.

Cái bóng nhìn anh với vẻ khinh miệt. Sau đó nó nhún vai và ngừng di chuyển hoàn toàn, rõ ràng là đã bị xúc phạm.

Sunny thở dài và lấy một chiếc khăn từ giá treo.

"Được rồi. Mình sẽ tìm hiểu sau."

***

Vài phút sau đó, anh đang mặc một bộ đồ thể thao sạch sẽ do cảnh sát cấp và đi đến nhà ăn. Bậc Thầy Jet đang đợi anh ở một trong những chiếc bàn với hai khay đầy các món ăn đang bốc khói trước mặt.

"Cứ tự nhiên."

Sunny liếc nhìn bát cháo loãng rẻ tiền và thở dài, nó không khác mấy so với những thứ anh thường ăn ở khu ổ chuột. Anh đã hi vọng bữa ăn đầu tiên với thân phận Kẻ Say Ngủ sẽ hoành tráng hơn một chút.

Tuy nhiên, đó vẫn là thức ăn.

Anh ngồi xuống và bắt đầu ngấu nghiến bát cháo một cách đói khát. Anh đang rất, rất đói.

Trong lúc đó, suy nghĩ của anh bắt đầu lang thang. Sunny liếc trộm Jet và tự hỏi. Lời Nguyền bảo anh tìm một chủ nhân và điều tiếp theo anh biết là có một người phụ nữ tự xưng là Bậc Thầy ngay trước mặt anh. Anh cố gắng tưởng tượng việc trở thành một nô ɭệ ngoan ngoãn cho một người như cô.

Những suy nghĩ kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong đầu anh...

Mày biết gì không Sunny. Anh nghĩ với sự mỉa mai đen tối. Biết cái vận may của mày rồi đấy, đây sẽ là thời điểm hoàn hảo để cô ta hỏi...

"Cậu đang nghĩ gì vậy?"

Sunny sặc cháo. Anh cảm thấy miệng mình bắt đầu mở ra nhưng anh dồn hết ý chí để giữ im lặng. Một giây trôi qua mà anh không nói gì. Sau đó, một áp lực kỳ lạ xuất hiện trong tâm trí anh rồi sớm biến thành một cơn đau dữ dội. Anh chịu đựng nó thêm vài giây nữa trước khi bỏ cuộc.

"Tôi đang nghĩ rằng đây sẽ là thời điểm hoàn hảo để cô hỏi tôi đang nghĩ gì." Cuối cùng anh cũng nói.

Jet ném cho anh một ánh nhìn kỳ lạ.

"Được rồi. Cậu ăn gần xong chưa?"

Sunny gật đầu.

"Vậy thì tôi sẽ bắt đầu. Theo quy trình, tôi có nghĩa vụ thông báo cho cậu một vài điều. Chủ yếu là về mặt hình thức thôi. Trước hết, liên quan đến Cơn Ác Mộng của cậu..."

Cô liếc nhìn anh và thở dài.

"Cậu có quyền nhận tư vấn tâm lý miễn phí. Dù cậu đã gặp phải trải nghiệm sang chấn nào, không có gì đáng xấu hổ khi tìm kiếm sự giúp đỡ. Tâm trí của cậu cũng quan trọng như cơ thể của cậu, giữ cho nó ổn định là điều đúng đắn. Cậu có hứng thú không?"

Sunny lắc đầu. Jet nhún vai và tiếp tục:

"Tùy cậu thôi. Cậu cũng có thể nói chuyện với tôi. Nó có khó khăn lắm không?"

Làm sao anh có thể trả lời được?

"Nó vừa tệ hơn nhiều so với tôi mong đợi, vừa chính xác là tệ như tôi mong đợi."

Cô gật đầu, hài lòng với lời giải thích đó.

"Đó là một thái độ tốt. Tôi sẽ không moi móc thêm nữa. Lũ chuột cống của khu ổ chuột chúng ta kiên cường hơn mọi người nghĩ nhiều."

Sunny nhìn cô ngạc nhiên.

"Bậc Thầy Jet... cô lớn lên ở khu ổ chuột sao?"

Cô nhếch mép cười.

"Sao? Cậu không nhận ra vì cử chỉ tinh tế và vẻ ngoài bóng bẩy của tôi à?"

Anh chớp mắt vài lần, ngạc nhiên.

"Tôi không nhận ra chút nào."

Sau khi suy nghĩ một lúc, anh nói thêm:

"Có nhiều người như chúng ta trở thành những Người Thức Tỉnh không?"

Nụ cười của Jet biến mất.

"Không. Không có nhiều. Thực tế, họ có thể chỉ được đếm trên đầu ngón tay."

Đúng như mong đợi. Số phận thực sự chống lại những người như họ. Điều đó làm cho ba ngôi sao trên phù hiệu của Jet càng trở nên đặc biệt hơn.

Một ngày nào đó, mình cũng sẽ là một Bậc Thầy.

Nếu cô ấy có thể làm được, tại sao anh lại không thể?

"Vậy... bây giờ chuyện gì sẽ xảy ra? Cô còn có nghĩa vụ phải nói cho tôi biết điều gì nữa không?"

Sunny không biết mình phải làm gì sau khi rời khỏi đồn cảnh sát. Ngày đông chí chỉ còn vài tuần nữa.

Jet ngả người ra sau và trả lời:

"Về cơ bản là vậy. Có một vài thủ tục rườm rà khác, chủ yếu liên quan đến gia đình cậu, nhưng... thật đáng tiếc. Tôi đã đọc hồ sơ của cậu, thế nên tôi biết nó không thể áp dụng. Điều duy nhất còn lại là quyết định cách cậu sẽ chuẩn bị cho chuyến hành trình đầu tiên vào Mộng Cảnh."

Cô nhìn vào thiết bị liên lạc của mình và nhăn mặt.

"Phải nói là vận may của cậu đặc biệt tệ. Không còn nhiều thời gian nữa. Trước hết thì cậu được tự do làm những gì cậu muốn. Không ai ép cậu phải đưa ra một quyết định nào cả. Tức là cậu có thể chọn tự chuẩn bị, hoặc không chuẩn bị gì cả. Tiệc tùng tới bến."

Sunny không rành về tiệc tùng lắm.

"Tuy nhiên, tôi khuyên cậu không nên làm vậy. Là một Kẻ Say Ngủ, cậu cũng có quyền đăng ký vào Học Viện Thức Tỉnh. Cậu sẽ được cung cấp thức ăn, chỗ ở và nhiều lựa chọn về các lớp học dự bị. Muộn như vậy trong năm, cậu sẽ không học được nhiều đâu. Nhưng có còn hơn không."

Cô im lặng trong vài giây, rồi nói thêm:

"Quan trọng hơn, cậu sẽ làm quen với hầu hết những người sẽ cùng cậu vào Mộng Cảnh. Một số người trong số họ có thể trở thành bạn đồng hành suốt đời của cậu."

Và một số có thể sẽ cố gắng kết liễu cuộc đời đó một khi chúng ta ở trong Lời Nguyền. Sunny nói thêm, đọc được ẩn ý trong những gì Bậc Thầy Jet đã nói.

"Vậy cậu thì sao? Cậu có muốn tôi đưa cậu đến Học Viện không?"

Sunny suy nghĩ về điều đó. Lạ lùng thay, Khiếm Khuyết của anh không hoạt động, nó không ép anh trả lời theo cách này hay cách khác.

Có phải vì mình vẫn chưa quyết định không?

Cuối cùng, anh nhìn xuống khay thức ăn trống rỗng của mình và đưa ra quyết định.

Cô nói chỗ ở và thức ăn miễn phí sao?

"Được. Tôi muốn đến Học Viện."